Chương 37: (Vô Đề)

Chu Nhiên hơi giật mình, dường như không ngờ cô sẽ đột nhiên hỏi thẳng thắn như vậy.

Nhưng câu sau đó, lại khiến người ta cảm thấy như lời nói đùa. Đương nhiên, chỉ giới hạn với người khác.

Chu Nhiên biết, Nhạc Nịnh để tâm. Hơn nữa còn rất để tâm.

Thật ra từ ngày gặp lại nhau, hai người luôn giả vờ ngốc nghếch, đối với mọi chuyện đều giả ngơ.

Nhạc Nịnh né tránh hết vấn đề này đến chuyện khác ập tới, tính cách cô là vậy, trước khi mọi chuyện chưa được sắp xếp rõ ràng, chưa nghĩ thông suốt, cô sẽ theo bản năng lựa chọn trốn tránh, trước tiên tìm một cái mai rùa giấu mình đi.

Trong phòng yên tĩnh, hai người im lặng nhìn nhau một lát, Chu Nhiên cười khẽ, giọng điệu nghiêm túc nói: "Anh còn tưởng em phải đợi một thời gian nữa mới hỏi."

Nhạc Nịnh: "… Tôi không hỏi thì anh không định nói phải không." "Không có."

Chu Nhiên rất thành thật: "Anh vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để đề cập chuyện này."

Anh thật ra vẫn luôn suy nghĩ, nhưng mỗi lần hơi đề cập một chút về chủ đề cấp ba, bất kể là gì, Nhạc Nịnh đều rất nhanh chóng lảng sang chuyện khác, nhìn cũng không muốn nói chuyện lắm, dần dà, Chu Nhiên cảm giác ra được điều gì đó.

Anh không vội, cô không muốn đề cập, vậy thì đợi. Chu Nhiên đợi được.

Đương nhiên, nếu Nhạc Nịnh vẫn luôn không hỏi, vào một thời điểm thích hợp nào đó, Chu Nhiên cũng sẽ nói.

Chẳng qua trước đó, anh muốn để Nhạc Nịnh tận hưởng thêm một chút cảm giác được theo đuổi.

Anh muốn đem những gì Nhạc Nịnh đã làm cho mình năm đó, gấp bội dùng lên người cô, để cô không cảm thấy mình là người chủ động.

Chu Nhiên nghĩ, lần này, để anh chủ động là được rồi. Em không cần làm gì cả, tất cả cứ để anh lo.

Chỉ cần em cần, anh sẽ cho em.

Mắt Nhạc Nịnh đảo quanh, sau khi thực sự nhắc tới chuyện này, ngược lại có chút sợ hãi khi nghe câu trả lời của Chu Nhiên.

Trước đây không đề cập tới, cũng là vì thế.

Không khí trong phòng dần dần thay đổi, Nhạc Nịnh khẽ ho một tiếng, Chu Nhiên liền mở miệng nói.

"Khi đó… không phải như ý em nghĩ, là cảm thấy tuổi tác của em…" Lời còn chưa nói xong, chuông điện thoại Nhạc Nịnh vang lên.

Cả hai đều sững sờ, Nhạc Nịnh cúi đầu nhìn, lại là chú Triệu, tài xế của Đường Quang Viễn gọi tới.

Tay cô run lên, nhanh chóng nhận máy: "Alo, chú Triệu."

Bên tai là giọng chú Triệu: "Nịnh Nịnh, ba con vào bệnh viện rồi, con mau tới đây."

Tay Nhạc Nịnh run lên, điện thoại tuột xuống.

Không rơi xuống đất, Chu Nhiên đưa tay đỡ được. Anh nhìn Nhạc Nịnh đang ngây người, nhận lấy điện thoại: "Chào bác, xin hỏi đang ở bệnh viện nào ạ, tình hình bây giờ thế nào rồi?"

Chu Nhiên lái xe, nhìn chằm chằm con đường phía trước, còn không quên trấn an người bên cạnh.

"Đừng sợ, bên kia nói không sao đâu, chỉ là cao huyết áp tái phát thôi, sẽ không có vấn đề gì."

Mắt Nhạc Nịnh đỏ hoe, cô siết chặt điện thoại, tự trách nói: "Tôi đã biết ông ấy có gì đó không ổn… còn bảo tôi ngày mai đến công ty ký tên…"

Giọng cô nghẹn ngào, tủi thân mà khó chịu.

Đường Quang Viễn vẫn luôn bị cao huyết áp, bình thường cũng kiểm soát rất tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!