Nhạc Nịnh trợn mắt há mồm nhìn, một hàng khác trong dãy chờ cũng có một dì đang giới thiệu sản phẩm.
Cô sững sờ, thiếu chút nữa hoài nghi mình có phải đã vào nhầm chỗ không.
Đây không phải siêu thị, đây là… c** h*ng ng*** l*n thì phải. Nhạc Nịnh xấu hổ muốn độn thổ tại chỗ.
Dì kia vẫn đang nỗ lực thuyết phục, đối với thứ như bao cao su, một người đã kết hôn dường như không có chút kiêng dè nào, cũng không cảm thấy có gì không thể nói.
Nhạc Nịnh nắm chặt quần áo Chu Nhiên.
Chu Nhiên lúc này mới hoàn hồn lại, anh nhìn người mặt đỏ bừng bên cạnh, cố nén nụ cười nơi khóe môi, nhìn dì bán hàng nhiệt tình trước mặt nói: "Dì ơi, không cần đâu ạ."
Dì nhìn hai người: "Hả?" "Hời lắm đó."
Nhạc Nịnh nghẹn lời, hoàn toàn không ngờ ở siêu thị còn có thể gặp phải chuyện thế này.
Nếu biết trước, cái siêu thị này hôm nay cô sẽ không tới.
Chu Nhiên gật gật đầu, nhìn về phía dì, mặt không đổi sắc nói: "Không cần, chúng cháu không cần."
Dì nhìn hai người, cố gắng thuyết phục: "Không thành vấn đề, đều là loại tốt –"
Lời còn chưa nói xong, đầu óc Nhạc Nịnh đột nhiên nhảy số, không chút nghĩ ngợi nói: "Dì ơi chúng cháu không cần, tối nay chúng cháu định có em bé."
Chu Nhiên: "…"
Anh còn chưa kịp phản ứng, Nhạc Nịnh một tay đẩy Chu Nhiên đến quầy thanh toán, vừa đúng lúc đến lượt hai người.
Cô đỏ bừng mặt, đi vòng ra ngoài: "Tôi ra ngoài đợi anh."
Chu Nhiên nhìn bóng dáng chạy trối chết kia, không nhịn được, khẽ cười thành tiếng.
"Được."
Lúc anh trả lời câu này, người đã chạy xa rồi.
Nhân viên thu ngân liếc nhìn Chu Nhiên mấy lần, chỉ cảm thấy người này trông đặc biệt đẹp trai.
Lại nghĩ đến cô gái nhỏ vừa chạy đi, sao mà thấy có chút quen mắt, nhưng cũng không dám suy đoán nhiều.
Chờ Chu Nhiên thanh toán xong đi ra ngoài, Nhạc Nịnh đang đứng úp mặt vào tường suy nghĩ.
Cô trừng mắt nhìn bức tường bên cạnh, không hiểu nổi vì sao mình lại nói ra loại lời "kinh thiên động địa" đó, cô điên rồi sao, hay là nhất thời đầu óc bị cái gì xâm chiếm rồi.
Nhạc Nịnh bị chính mình làm cho xấu hổ đến cực điểm, nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh, ánh mắt cô khẽ dao động, "Xong rồi à?"
May mắn duy nhất là, Chu Nhiên dường như đã quên mất chuyện vừa rồi.
Nhạc Nịnh bất giác thở phào nhẹ nhõm, đi theo sau Chu Nhiên cùng nhau về nhà.
Về đến nhà, thời gian thật ra vẫn còn sớm.
Chu Nhiên kết thúc công việc sớm, hai người dạo siêu thị xong về nhà cũng vừa đúng 12 giờ trưa.
Chu Nhiên cởi áo khoác, vào phòng thay đồ mặc ở nhà rồi đi ra. "Muốn ăn gì?"
Nhạc Nịnh liếc nhìn đồ ăn anh mua, chỉ chỉ: "Sườn non, còn muốn rau xanh kia nữa."
Chu Nhiên gật đầu: "Em đi nghỉ ngơi đi." "Không cần phụ bếp sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!