Một bữa cơm tối, ăn mà Nhạc Lạc cứ run sợ.
Cậu sợ chỉ cần lơ là một chút, chị cậu sẽ lật bàn bỏ đi mất.
Nhưng đây thật sự là do cậu em ngốc nghếch này nghĩ nhiều rồi, Nhạc Nịnh tuy không thích kiểu xem mắt này, nhưng cũng không đến mức phản nghịch tới độ đó.
Hơn nữa cô biết ý của cậu mợ, đơn giản là cảm thấy cô hiện tại một mình không ai chăm sóc, nên tìm một người thích hợp để chăm sóc cô.
Trên bàn cơm, Nhạc Nịnh cúi đầu ăn.
Mợ nhìn cô mấy lần, khẽ ho một tiếng: "Nịnh Nịnh, gần đây bận gì thế?"
Nhạc Nịnh cười: "Ngày mai có một sự kiện phải tham gia, cũng không bận lắm ạ."
Mợ gật đầu, liếc cô một cái nói: "Không bận mà cũng chẳng mấy khi về nhà thăm chúng ta."
Nhạc Nịnh nhận lỗi: "Con xin lỗi, sau này sẽ về nhiều hơn."
Thẩm Tuấn cười nói xen vào: "Giới trẻ bây giờ đều giống nhau cả." Mợ liếc anh ta một cái: "Vẫn là con bé nhà tôi, như chim sổ lồng vậy." Nhạc Nịnh không lên tiếng.
Thẩm Tuấn ngược lại có chút bất ngờ nhìn cô thêm vài lần.
Ăn cơm xong, cậu cô lấy cớ là để người trẻ tuổi tâm sự nhiều hơn, đuổi Nhạc Nịnh và Thẩm Tuấn ra ngoài đi dạo.
Buổi tối khu biệt thự bên này rất yên tĩnh, trên đường còn có thể gặp không ít người chạy bộ.
Nhạc Nịnh trước khi ra cửa đã cố ý cầm theo áo khoác, lúc này cũng không thấy lạnh.
Hai người đi một lát, Nhạc Nịnh nói: "Xin lỗi." Thẩm Tuấn cười: "Gì cơ?"
Nhạc Nịnh khẽ mỉm cười nói: "Xin lỗi, tôi nghĩ chắc anh cũng hiểu ý của cậu mợ tôi chứ?"
Thẩm Tuấn gật đầu: "Tôi hiểu, tôi biết nên mới đến."
Nhạc Nịnh khựng lại, không mấy tin tưởng nhìn về phía anh ta: "Vậy là anh đồng ý xem mắt nên mới đến?"
Thẩm Tuấn khẽ mỉm cười, nhìn chăm chú vào cô nói: "Tại sao lại không đồng ý?"
Nhạc Nịnh nghẹn lời. Tại sao không đồng ý.
Cô làm sao biết tại sao lại muốn đồng ý.
Cô im lặng hai giây, giải thích ngắn gọn: "Chỉ là… không thích hình thức này lắm."
Thẩm Tuấn gật đầu: "Có thể hiểu được, nhưng dùng cách này để quen biết thêm vài người cũng không tệ."
Anh ta nói thẳng: "Cô Nhạc rất thú vị."
Nhạc Nịnh mặt không cảm xúc nói: "Vậy sao." "Cũng không tệ lắm."
Suy nghĩ của Nhạc Nịnh quay cuồng, cô do dự vài giây, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía Thẩm Tuấn: "Xin lỗi, tôi có lẽ đối với anh… không có cảm giác gì lắm."
Thẩm Tuấn không hề để tâm, cười cười nói: "Tình cảm dù sao cũng có thể bồi đắp mà." Anh ta dừng lại, cúi đầu nhìn Nhạc Nịnh: "Hay là nói, hiện tại em đã có người mình thích rồi?"
Hai người đứng đối mặt nhau, gió rít qua bên tai.
Nhạc Nịnh cũng không cảm thấy quá lạnh, cô nhìn người đàn ông trước mặt, nói thật, điều kiện ngoại hình không tệ, nhưng…cô không có cảm giác, không thích nổi.
Còn về việc có người thích hay không, mắt cô khẽ lóe lên, cười nhạt: "Không liên quan đến việc có người thích hay không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!