Nhưng nói thật, bị người khác nắm tay sẽ có cảm giác không quá thoải mái.
Chu Nhiên sức lực có chút lớn, tay Nhạc Nịnh bị gắt gao nắm chặt, cô muốn động cũng không động đậy được.
Người bên cạnh rõ ràng là ngủ rồi, cứ như vậy ngồi ngủ.
Nhạc Nịnh trừng mắt nhìn anh, cũng chỉ có lúc này, trắng trợn táo bạo nhìn người bên cạnh, cô không hề cố kỵ.
Vẻ mệt mỏi trên mặt người đàn ông rõ ràng có thể thấy được, trong khoảng thời gian này ngoài vụ án này ra, Chu Nhiên và mọi người còn có những công việc khác đang tiến hành, không phải chỉ có một chuyện này.
Tối hôm qua có thể tranh thủ thời gian đưa cô đi ăn một bữa cơm đã là rất khó khăn.
Nhạc Nịnh suy nghĩ miên man, lung tung nghĩ.
Cô thật ra cũng không biết sâu trong nội tâm mình rốt cuộc có ý nghĩ gì, có chút rối rắm, còn có chút mông lung.
Chuyện tình cảm, rất nhiều khi đều như vậy. Cô không quá tin tưởng vào tình cảm.
Hồi cấp ba thì ngây thơ, cảm thấy thích là đủ rồi. Nhưng bây giờ không giống.
Nhạc Nịnh có tư tưởng chín chắn, cũng có ý niệm suy nghĩ cho tương lai.
Nghĩ rồi điện thoại cô rung lên, là tin nhắn của Nhạc Lạc gửi tới.
Trong khoảng thời gian này bị Nhạc Nịnh đuổi về nhà, cũng khá lâu rồi không tìm cô.
Nhạc Lạc: [Chị! Em nghe nói hôm qua lại có án mạng, chị có khỏe không, chị có muốn dọn về nhà ở không?]
Nhạc Nịnh cười, dùng tay trái đánh chữ: [Không cần, bây giờ chị đang ở nhà bạn.]
Nhạc Nịnh: [Dạo này em học hành thế nào?]
Nhạc Lạc: [Khá tốt ạ, em cố ý tìm thầy xin điện thoại, mấy ngày nữa bọn em được nghỉ, chị có thể về nhà ăn một bữa cơm không?]
Nhạc Nịnh nghĩ nghĩ rồi đồng ý: [Được, đến lúc đó chị đến trường đón em, tối thứ sáu về nhà ăn cơm nhé.]
Nhạc Lạc: [Vâng ạ.]
Trả lời tin nhắn Nhạc Lạc xong, Nhạc Nịnh quay đầu nhìn Chu Nhiên, vẫn chưa tỉnh.
Cô suy nghĩ một lúc rồi đơn giản dùng tay trái chơi điện thoại.
Tin tức trên mạng vẫn chưa có gì mới nhưng độ hot rõ ràng không bằng tối qua.
Những hình ảnh chụp liên quan đến cảnh sát cũng đều bị xóa sạch.
Đôi mắt Nhạc Nịnh lấp lánh, lướt Weibo một lúc rồi chuyển sang trang cá nhân.
Cô nhận được không ít tin nhắn, còn có không ít lời mời linh tinh, thậm chí còn có người mời cô làm quảng cáo sản phẩm.
Nhạc Nịnh liếc nhìn nhãn hiệu kia, là một hãng vừa làm mỹ phẩm trang điểm vừa làm mỹ phẩm dưỡng da, suy nghĩ giây lát cô trả lời tin nhắn.
Không lâu sau, hai bên có thêm phương thức liên lạc.
Đang trò chuyện, Nhạc Nịnh đột nhiên nhận được tin nhắn của một người bạn trong giới.
Là Thư Âm, cũng là beauty blogger như cô, bất quá hai người có tính chất khác nhau, Thư Âm đi theo con đường bán hàng hoàn toàn.
Chỉ phát sóng trực tiếp bán sản phẩm, mỗi ngày mệt muốn chết không sống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!