Chương 29: (Vô Đề)

Thật không ngờ Nhạc Nịnh lại không biết chuyện này.

Cô luôn nghĩ rằng… Chu Nhiên vốn dĩ đã ở đây. Từ khi gặp lại đến bây giờ, Chu Nhiên thậm chí với những người xung quanh, chưa từng nói anh vừa mới được điều về, ngay cả Tạ Vi, người có quan hệ rất tốt với anh, dường như từ trước đến nay đã là cộng sự ăn ý.

Nhạc Nịnh suy nghĩ miên man, mẹ Chu cũng nhận ra mình hình như đã lỡ lời, bà khẽ hắng giọng rồi vỗ vỗ vai Nhạc Nịnh nói: "Đừng lo lắng quá, Chu Nhiên sẽ giải quyết được."

"Vâng ạ."

Nhạc Nịnh cười đáp, nhìn người mẹ Chu được chăm sóc rất tốt trước mặt: "Cảm ơn cô, cô chú cũng đi ngủ sớm đi ạ."

"Ừ, Nịnh Nịnh ngủ ngon." "Ngủ ngon ạ."

Sau khi mẹ Chu rời đi, Nhạc Nịnh đóng cửa phòng rồi nằm lại trên giường.

Cô nghiêng người nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu, vẫn là nhịn không nhắn tin cho Chu Nhiên nhưng Nhạc Nịnh cảm thấy mình cần làm chút gì đó để phân tán sự chú ý.

Cô không muốn nghĩ nhiều nhưng đôi khi vấn đề bị người khác nhắc đến lại khiến cô không thể không nghĩ nhiều.

Thật rối rắm, cũng thật buồn bã.

Cô gãi gãi tóc rồi trực tiếp gọi điện thoại nhóm cho Nguyễn Thu và Quý Sơ Sơ.

Đợi hai phút, giọng Nguyễn Thu xuất hiện trước. "Sao vậy?"

Nhạc Nịnh nằm trên giường, cằm chống lên gối, thở dài một tiếng: "Tớ không biết." Nguyễn Thu nghẹn lại, rất bất đắc dĩ hỏi: "Có chuyện gì sao, có phải xem tin trên mạng không?"

Nhạc Nịnh ngẩn người ra, còn chưa kịp phản ứng thì Nguyễn Thu đã bắt đầu hùng hổ mắng chửi những cư dân mạng gõ bàn phím vô trách nhiệm.

"Đã bảo cậu đừng xem lời của cư dân mạng rồi mà! Mấy kẻ chửi cảnh sát đều bị báo cáo hết rồi, rác rưởi! Chẳng đáng tin cậy chút nào, giỏi thì tự mình đi mà làm đi, cái vụ này nếu dễ phá như vậy thì cần gì cảnh sát nữa! Cạn lời…  "

Nguyễn Thu không có nhiều từ ngữ để mắng người, lặp đi lặp lại đại khái cũng chỉ có mấy câu đó, thỉnh thoảng nói nhanh còn có thể vấp.

Nhưng Nhạc Nịnh nghe vậy thì đột nhiên tâm trạng thả lỏng. Cô khẽ cười, vừa định nói thì Quý Sơ Sơ cũng vào.

"Thu Thu, cậu phải cho chúng nó một đòn chí mạng." "Hả?"

Nguyễn Thu ngẩn người: "Nói thế nào?"

Quý Sơ Sơ khẽ cười, thản nhiên nói: "Mắng chúng nó làm gì, trực tiếp bảo người ta khóa tài khoản là được."

Nguyễn Thu: "……"

Cô nghẹn lại rồi khẽ giọng hỏi: "Khóa tài khoản thế nào?"

Quý Sơ Sơ: "Nhờ người giúp thôi, hack tài khoản của chúng nó là xong."

Nguyễn Thu: "……"

Cái biện pháp đơn giản thô bạo này nghe sao mà sảng khoái thế.

Hơn nữa, họ thật sự có bạn bè có thể khóa tài khoản.

Đó là một người bạn thân của Quý Sơ Sơ, năm đó khi Nhạc Nịnh mới bắt đầu làm beauty blogger, trên mạng vẫn luôn nói cô chỉnh dung hay có đại gia chống lưng các kiểu, mỗi ngày nhận được tin nhắn toàn là mắng chửi cô, còn có rất nhiều ảnh xấu xí bị photoshop tung lên, nói tóm lại là không thể nhìn nổi.

Nhạc Nịnh lúc đó trái tim cũng không mạnh mẽ như bây giờ, có một thời gian bị những chuyện đó làm cho tức đến phát điên.

Nhưng cô không phải kiểu người bị người khác chửi là sẽ nhận thua. Nếu các người chửi tôi thì tôi sẽ khiến các người không thể chửi nữa. Các người có biện pháp của các người, tôi cũng có thủ đoạn của tôi.

Vừa hay lúc đó bạn Quý Sơ Sơ về nước, là một cao thủ máy tính, hay còn gọi là… hacker.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!