Chương 26: (Vô Đề)

Hai người đứng ở công viên giải trí tấp nập người qua lại, một bên là cổng vào ồn ào, dòng người nhộn nhịp.

Một bên là một con đường nhỏ dẫn đến các khu vui chơi khác.

Nhạc Nịnh và Chu Nhiên cứ đứng như vậy ở vị trí trung tâm, người đàn ông trước mặt hôm nay mặc một chiếc áo khoác gió dài kẻ ô màu đậm của Burberry, bên trong là một bộ đồ thường đơn giản, tổng thể trông vừa cao ráo vừa đẹp trai.

Xung quanh không ít người đi đường ngang qua cũng liên tục nhìn về phía họ.

Nhạc Nịnh bị Chu Nhiên nhìn đến có chút thất thần.

Hai câu nói vừa nãy bên tai cùng với giấc mơ tối qua đột nhiên liên kết lại với nhau.

Cô thích chàng thiếu niên có chút dịu dàng lại có chút ngông nghênh hồi cấp ba, điều đó không thể nghi ngờ.

Chỉ là thích lúc đó thật sự thuần khiết, không có bất kỳ yếu tố nào khác.

Đôi mắt cô lấp lánh, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Chu Nhiên rồi khẽ cụp mắt, dời tầm mắt đi hỏi: "Đội trưởng Chu, nếu tôi nói không muốn thì sao?"

Chu Nhiên mỉm cười, nhìn vào đáy mắt tinh nghịch của cô: "Vậy thì anh sẽ chờ."

Nhạc Nịnh cười rồi không biết nghĩ gì mà khóe môi khẽ cong lên: "Được thôi."

Chu Nhiên bật cười, vỗ vỗ đầu cô: "Đi thôi."

Nhạc Nịnh cố ý tránh xa anh, hừ một tiếng trêu nói: "Còn chưa đồng ý cho anh theo đuổi tôi đâu, đã động tay động chân thế này là không đạt tiêu chuẩn rồi."

Chu Nhiên: "……"

Anh nhìn cô gái nhỏ trước mặt đang vui vẻ, đau đầu nhéo nhéo mi cốt. Thẩm Nam có một câu nói rất đúng – phụ nữ rất thù dai.

Chu Nhiên nghĩ rồi cười. Là thù dai.

Bất quá… anh thích cô nhớ loại thù này.

Nhạc Nịnh tránh ánh mắt như cười như không của anh, kiễng chân nhìn xung quanh: "Vậy muốn chơi gì?"

Chu Nhiên nhướng mày: "Tùy em." Anh nói: "Anh đi cùng em."

Nhạc Nịnh khẽ hắng giọng rồi cầm lấy một bản đồ công viên giải trí ở bên cạnh.

Nguyễn Thu và Tạ Vi hai cái bóng đèn không thấy đâu, nhưng lúc này hai người thật sự có chút mộng mị.

Nhìn một vòng, Nhạc Nịnh nhìn về phía Chu Nhiên: "Đi chơi tàu lượn siêu tốc thế nào?"

"Được."

Hai người đi về phía tàu lượn siêu tốc, công viên giải trí có hơi nhiều người. Vì là cuối tuần nên không ít cặp đôi trẻ, bạn bè rủ nhau đến.

Còn nhìn thấy không ít bố mẹ trẻ dẫn con đến.

Nhạc Nịnh rất thích kiểu cuộc sống này. Trên mặt cô nở nụ cười, trang điểm tinh xảo lại xinh đẹp.

Bên tàu lượn siêu tốc người xếp hàng rất đông, Nhạc Nịnh và Chu Nhiên cùng nhau qua đó chờ.

Hàng quá dài, hôm nay thành phố S còn có nắng, khi Nhạc Nịnh và Chu Nhiên đến thì cô bé phía trước đang dùng tay che nắng, nhỏ giọng than vãn.

"Hôm nay nắng to quá, quên cả mang ô rồi." "Tớ đến kem chống nắng cũng chưa bôi." "Sống quá sơ sài."

……

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!