Chương 25: (Vô Đề)

Dư âm trên đỉnh đầu vẫn còn vương lại.

Nhạc Nịnh nằm trên giường lăn vài vòng vẫn không thể nào ngủ được. Cô suy nghĩ vài giây rồi chạy sang phòng Nguyễn Thu.

Hai người nhìn nhau, Nguyễn Thu buồn cười nhìn cô: "Không ngủ được à?"

Nhạc Nịnh gật gật đầu: "Một chút."

Nguyễn Thu liếc mắt nhìn cô rồi nhường chỗ: "Không phải là một chút đâu nhỉ?"

Nhạc Nịnh im lặng không nói gì.

Trong phòng im ắng, phòng áp mái mà Cố Hành nâng cấp cho họ rất lớn, ngoài giường đôi ở mỗi phòng thì phòng nào cũng có thể nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, vị trí cửa sổ sát đất vừa đúng tầm.

Hai người nằm trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, Nhạc Nịnh nghĩ nghĩ rồi nói: "Uống rượu vang đỏ không?"

Nguyễn Thu: "…… Uống."

Hai người nhìn nhau, không chỉ đơn giản là uống rượu vang đỏ mà còn gọi cả cơm hộp.

Buổi tối hai người cũng không ăn được bao nhiêu, giờ thì thật sự có chút đói bụng.

Vừa mới gọi xong, Nhạc Nịnh nhìn Nguyễn Thu.

Nguyễn Thu khẽ giọng hỏi: "Muốn hỏi thăm Chu Nhiên không?" Nhạc Nịnh suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu: "Chắc không nên đâu."

Tuy rằng vừa nãy đã từng có ý nghĩ này nhưng vào lúc tối muộn như vậy mà gọi đàn ông đến phòng hai cô gái thì không thích hợp.

Huống chi… quan hệ giữa cô và Chu Nhiên bây giờ hình như có chút mập mờ.

Quan trọng nhất là Nhạc Nịnh cảm thấy bây giờ mình cần phải bình tĩnh lại.

Cơm hộp đến nhanh, hai người chậm rãi ăn, Nhạc Nịnh không nói gì thì Nguyễn Thu cũng không làm phiền cô.

Có rất nhiều chuyện… cần phải tự mình nghĩ thông suốt mới được. Sau khi ăn xong, Nhạc Nịnh đột nhiên cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Nguyễn Thu dở khóc dở cười nhìn cô: "Vậy ra cậu chỉ đói bụng nên mới tìm tớ à?"

Nhạc Nịnh khẽ cười, cong cong khóe môi: "Đúng vậy." "Ngày mai đàn anh Chu có hẹn cậu không?"

Nhạc Nịnh ngẩn người: "Không có."

Nguyễn Thu mắt sáng rực lên: "Vậy chúng ta đi chơi hay là ở đây?"

Nhạc Nịnh không chút do dự: "Đi chơi, chúng ta mua vé bây giờ luôn đi, đi công viên giải trí."

"Được thôi."

Công việc của hai người đều rất tự do, chỉ cần không có hoạt động gì thì đều rất tùy ý.

Nhạc Nịnh tùy ý thì Nguyễn Thu đương nhiên cũng vậy, bằng không hai người cũng chẳng chơi được với nhau.

Điều duy nhất đáng tiếc là Quý Sơ Sơ không ở đây, bác sĩ Quý thật sự quá bận, không có thời gian đến.

Khi muốn đặt vé, Nguyễn Thu khẽ hỏi: "Cậu có hỏi… đàn anh Chu không?"

Nhạc Nịnh trầm ngâm vài giây rồi gật gật đầu: "Ngày mai mua vé cũng được, chắc giờ mọi người đang ngủ."

"Cũng đúng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!