Đối với lời trêu chọc của Chu Nhiên, Nhạc Nịnh một chút cũng không muốn nghe.
Cũng may Chu Nhiên cũng biết chừng mực, thấy cô không phản ứng thì cũng không nói nữa, hai người chậm rãi đi về nhà.
Về đến nhà, mẹ Chu đang ngồi ở phòng khách xem TV.
Nghe thấy tiếng động, bà quay đầu lại: "Về rồi đó à." Nhạc Nịnh cười nhạt đáp: "Cô."
Mẹ Chu cười: "Ngoài trời lạnh không cháu?" "Có hơi."
Nhạc Nịnh thuận thế ngồi xuống bên cạnh, Chu Nhiên nhìn người không để ý đến mình, xoa xoa mi cốt.
"Mẹ."
"Gì vậy con?"
Chu Nhiên chỉ vào Nhạc Nịnh nói: "Cô ấy hơi lạnh, mẹ bảo cô ấy về phòng thay quần áo rồi xuống đây nói chuyện với mẹ sau."
Mẹ Chu ngẩn người, vội vàng quay đầu nhìn Nhạc Nịnh: "Đúng đúng đúng, mau lên lầu tắm rửa thay quần áo đi cháu, kẻo bị cảm."
Nhạc Nịnh khẽ mỉm cười: "Vâng, vậy cháu về phòng trước ạ." "Đi đi."
Nhạc Nịnh và Chu Nhiên một trước một sau lên lầu, mẹ Chu nhìn theo, trong mắt tràn đầy vẻ hài lòng.
Bà nghĩ… chắc không bao lâu nữa, trong nhà sẽ có hỉ sự thôi.
Không biết có phải ngày hôm trước quá đắc ý không, sáng hôm sau tỉnh dậy, Nhạc Nịnh liền cảm thấy không ổn.
Cô sờ trán mình, không khỏi tỏ vẻ chịu thua. Lại lại lại bị cảm.
Chu Nhiên gọi cô dậy thì Nhạc Nịnh đang ho.
Anh nhíu mày, giọng nói nặng nề, nghe ra sự lo lắng: "Bị cảm à?" "…… Vâng."
Chu Nhiên xoa xoa giữa mày, theo bản năng đưa tay sờ trán Nhạc Nịnh.
Nhạc Nịnh cứng người, muốn tránh nhưng không kịp.
Mu bàn tay Chu Nhiên mềm mại hơn lòng bàn tay nhiều, chạm vào khiến mắt Nhạc Nịnh run rẩy một chút.
Cô hơi cụp mắt, ngoan ngoãn đứng im tại chỗ.
Một lát sau, Chu Nhiên nói: "Đi thôi, tôi đưa em đến bệnh viện khám xem."
"Không sốt."
Nhạc Nịnh từ chối: "Uống thuốc là được rồi."
Cô cảm thấy là do đợt cảm trước không khỏi hẳn.
Nghe vậy, Chu Nhiên cứ im lặng nhìn cô như vậy, ánh mắt có cảm xúc khó tả.
Nhạc Nịnh bị anh nhìn đến mất tự nhiên, không khỏi quay mặt đi. Hai người ai cũng không chịu nhường ai.
Nhạc Nịnh không thích đi bệnh viện, lần trước nếu không phải Nguyễn Thu ép đi, bản thân cô ho không quá khó chịu cô cũng sẽ không chịu.
Cô rất kháng cự bệnh viện.
Có lẽ là ký ức hồi nhỏ quá sâu đậm, cô thật sự không thích đi bệnh viện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!