Chương 21: (Vô Đề)

Lục Gia Tu rất muốn móc mắt mình ra. Đây…… Là Chu Nhiên?!

Không chỉ có anh, mà cả những người bên cạnh chứng kiến cảnh này cũng đều trợn mắt há hốc mồm.

Hành động của Chu Nhiên thật sự quá táo bạo. Nhưng cố tình…… lại có thể lấy lòng được con gái.

Lục Gia Tu và Hồ Dật liếc nhau, đột nhiên rất muốn đi hỏi kinh nghiệm – Chu Nhiên đã đi học ở đâu về vậy?

Sao mà lập tức thay đổi như một người khác vậy?

Chẳng lẽ là đi tìm Thẩm Nam, kẻ cũng táo bạo không kém, để học hỏi kinh nghiệm?!

Giờ phút này, đội trưởng Thẩm đang ở nhà hầu hạ vợ, bỗng hắt hơi một cái.

Chu Túy Túy liếc mắt nhìn anh: "Bị con gái nhớ thương à?"

Thẩm Nam: "…… Chắc là mấy thằng nhóc trong đội đang chửi anh." Chu Túy Túy: "……"

Mà bên này, Triệu Khoan Thai, người vừa đưa nước, lúc này trên mặt ngoài vẻ xấu hổ còn có sự mất mát không giấu được.

Cô cứ ngơ ngác nhìn Chu Nhiên như vậy, đến khi Chu Nhiên uống xong chai nước của Nhạc Nịnh… cô mới chua xót thu hồi ánh mắt, nhìn về phía những người khác.

Lục Gia Tu và đám người Hồ Dật có chút bất ngờ nhưng cũng không phải ngạc nhiên gì lắm.

Triệu Khoan Thai liếc mắt nhìn rồi lại theo bản năng nhìn sang Nhạc Nịnh.

Hôm nay Nhạc Nịnh không trang điểm, để mặt mộc hoàn toàn.

Nhưng da dẻ trắng mịn, ngũ quan tinh xảo, dáng vẻ thanh tú, nhìn thế nào cũng thấy đẹp. Ngay cả Triệu Khoan Thai… cũng phải thừa nhận cô gái trước mặt là một mỹ nhân.

Vẫn còn là một mỹ nhân trẻ trung xinh đẹp, cô ấy mặt mày thản nhiên, cảm xúc dao động không lớn.

Khí chất tốt, vóc dáng đẹp.

Triệu Khoan Thai đột nhiên cảm thấy lo lắng… loại lo lắng này trước đây, khi biết có người theo đuổi Chu Nhiên, biết có người để ý đến Chu Nhiên, cô chưa bao giờ có.

Cô im lặng một lát rồi chủ động nhìn Nhạc Nịnh hỏi: "Cô là… bạn gái anh Chu Nhiên sao?"

Nhạc Nịnh khẽ mỉm cười: "Không phải."

Triệu Khoan Thai vừa thở phào một cái thì bên cạnh Chu Nhiên đã nói: "Ừm, vẫn chưa theo đuổi được."

"……"

Ngay lập tức, mọi người đều nhìn nhau ngạc nhiên.

Đôi mắt kinh ngạc đã không thể mở to hơn được nữa, quả là… bất ngờ, vô cùng bất ngờ, cực kỳ bất ngờ.

Lục Gia Tu và Hồ Dật còn đỡ, Tưởng Vĩnh Tân, Thiệu Quang Lâm và vài người khác hoàn toàn là bị bất ngờ không kịp trở tay.

Vừa nãy Chu Nhiên làm chuyện kia đã đủ khiến người ta bất ngờ rồi, kết quả bây giờ – còn thêm một câu như vậy.

Triệu Khoan Thai nghe xong suýt khóc, một người đàn ông khác lên tiếng hỏi: "Vậy sao, thế vẫn còn cơ hội."

Anh ta nhìn về phía Nhạc Nịnh, vươn tay nói: "Chào cô, tôi là." Nhạc Nịnh nhìn người đàn ông trước mặt, lịch sự bắt tay. "Nhạc Nịnh."

Triệu Húc Đồng quay đầu nhìn về phía khác, phá vỡ bầu không khí quỷ dị này.

"Còn đánh nữa không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!