Chương 20: (Vô Đề)

Nhạc Nịnh nghi ngờ…… Chu Nhiên đang đi theo con đường ôn nhu cổ điển.

Đột nhiên không kịp phòng ngừa mà được khen, hết lần này đến lần khác ca ngợi như cầu vồng, tuyệt đối tuyệt đối là muốn mê hoặc cô, dụ dỗ cô vào hang sói. Sau đó lại đối xử tệ bạc với cô.

Thật đó.

Đây là kết luận Nhạc Nịnh nghĩ ra sau khi trở về phòng.

Người đàn ông này…… Trước đây những lời này sẽ không bao giờ nói, nói một câu là có thể khiến cô nghẹn họng không nói được, sao đột nhiên lại như bị khai thông kinh mạch, lời hay tuôn ra như suối.

Nhạc Nịnh chậm rãi duỗi tay, xoa xoa vành tai đang nóng lên của mình. Không thể được!

Đừng chìm đắm! Tất cả đều là cạm bẫy!!!

Sau khi tự thôi miên mười phút, Nhạc Nịnh thất bại bò lên giường.

Cô khua chân lung tung, tự nhét mình vào trong chăn, cố gắng tìm cách giải tỏa.

Vài phút sau, Nhạc Nịnh đỏ mặt lật tung chăn, thở hồng hộc. Thất bại.

Cô trở mình, tức giận đấm xuống tường! Đều tại Chu Nhiên…… Đột nhiên lên cơn nói những lời như vậy.

Bỗng dưng, chiếc điện thoại đặt trên giường rung lên.

Nhạc Nịnh cầm lên xem…… Vẫn là tin nhắn của gã đàn ông đáng ghét đó gửi tới.

Chu Nhiên: [Sao vậy?]

Nhạc Nịnh: [?]

Chu Nhiên: [Ảo giác, hình như nghe thấy tiếng em gõ tường.] Nhạc Nịnh: [........................ ]

Cô nhìn tin nhắn của Chu Nhiên, kinh ngạc không thôi mà quay đầu nhìn bức tường trước mặt.

Cái này cũng có thể nghe thấy?!

Phòng ở trong khu nhà này trang hoàng tệ đến vậy sao?! Nhạc Nịnh kinh hãi!!

Hay là nói…… Chu Nhiên thật ra không nghe thấy, chỉ là cố ý tìm cớ dò hỏi!

Nhạc Nịnh không khỏi nghĩ theo hướng này. Nghĩ vậy, cô nhẹ nhàng gõ xuống tường.

Không có phản ứng. Nhạc Nịnh vừa định rụt tay về thì đối diện đột nhiên truyền đến âm thanh giống hệt tiếng cô vừa gõ.

Như thể đang đáp lại một mật mã nào đó. Nhạc Nịnh:……

Mặt ngơ ngác. jpg.

Cô nhìn điện thoại, đột nhiên gửi một tin nhắn cho Chu Nhiên: […… Nhà anh lúc làm phòng ở …… Công nhân có bớt xén vật liệu không vậy?]

Bớt xén vật liệu thì không đến mức, nhưng Chu Nhiên không nói cho Nhạc Nịnh biết, căn phòng cô đang ở cùng với căn phòng của anh ban đầu là một phòng lớn nối liền với phòng để quần áo.

Sau này vì công việc Chu Nhiên bị gọi đi, không được ở nhà, chuyển ra ngoài ở khiến mẹ Chu giận dỗi.

Mẹ Chu tính tình có chút trẻ con, liền âm thầm chia phòng của Chu Nhiên thành hai phòng nhỏ hơn, với lý do tốt đẹp là anh ta cũng chưa có đối tượng, không cần lãng phí tài nguyên.

Việc này mẹ Chu làm sau lưng Chu Nhiên, thỉnh thoảng anh về nhà ăn cơm nhìn thấy phòng mình bỗng nhiên nhỏ đi còn ngạc nhiên một chút.

Nhưng anh cũng không ở nhà nhiều nên không để ý lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!