Chương 16: (Vô Đề)

Tạ Vi không nói ra nội tâm mình chấn động đến mức nào, chỉ là cái giọng điệu đó của Chu Nhiên… đột nhiên khiến anh ta trở tay không kịp.

Mãi đến khi cúp điện thoại, anh ta mới hiểu ra, ý nghĩa của sự thiên vị nằm ở đâu.

Chu Nhiên là một trong những cảnh sát ưu tú nhất, anh phá án lạnh lùng vô tình, cũng không nể mặt bất kỳ ai.

Bất kể là trước đây hay bây giờ, thủ đoạn đều rất cao tay.

Thời Tạ Vi còn đi học đã nghe nói về năng lực của Chu Nhiên, ai ai cũng khen ngợi, không ít người coi anh là thần tượng của mình.

Sau này tốt nghiệp, Tạ Vi được phân đến đây, ban đầu người hướng dẫn Tạ Vi không phải Chu Nhiên, Chu Nhiên là sau này mới được điều về, dần dần, hai người tiếp xúc nhiều hơn.

Anh ta cũng xem như đại khái biết Chu Nhiên là kiểu đàn ông thế nào.

Trông thì rất lạnh lùng, nhưng thực chất là loại ngoài lạnh trong nóng. Trông như không để ý đến bất cứ điều gì, nhưng có lần Tạ Vi chỉ vô tình nói một câu bên cạnh Chu Nhiên rằng mẹ mình bị đau lưng, vậy mà lần sau đến nhà Tạ Vi ăn cơm, người này liền tặng mẹ Tạ Vi một cái ghế massage.

Mặc dù cả hai đều biết không thể nào là Nhạc Nịnh làm, cô ấy có khả năng chỉ là tình cờ xuất hiện ở đó, hoặc là vì lý do khác.

Nhưng Chu Nhiên vẫn không nỡ.

Khi nhìn Nhạc Nịnh, anh sẽ mềm lòng, anh không muốn mình thiên vị, có lòng riêng, nhưng khi đối mặt với một số mối đe dọa, dù là Chu Nhiên cũng sẽ không kiểm soát được bản thân.

Anh sợ.

Cho nên mới bảo Tạ Vi gọi Từ Chứng về.

Nghĩ vậy, Tạ Vi nhìn về phía người phụ nữ bên trong.

Nhạc Nịnh trông rất xinh đẹp, đó là ấn tượng đầu tiên Tạ Vi thấy khi gặp mặt, tính cách cũng rất ổn, nói chuyện nhẹ nhàng dịu dàng, chỉ là Tạ Vi không hiểu… điểm nào của Nhạc Nịnh đã chạm đến Chu Nhiên.

Trước kia… hình như cũng không phải không có người xinh đẹp theo đuổi Chu Nhiên mà.

Phòng thẩm vấn vẫn tiếp tục.

Đám người Từ Chứng đã lấy được camera giám sát ở tiểu khu của Nhạc Nịnh, camera cho thấy ngày đó cô ấy thật sự đã ra ngoài.

Nhạc Nịnh cẩn thận nhớ lại, nhưng chính là không nhớ ra ngày đó rốt cuộc ra ngoài làm gì.

Cô nhìn về phía Từ Chứng, đầu vẫn hơi đau. Từ Chứng: "Không nghĩ ra à?"

"Vâng."

Nhạc Nịnh nói: "Có thể xem được sau khi tôi ra ngoài thì đi đâu không?"

Từ Chứng nhìn về phía màn hình đang phát video, nhíu mày: "Cô lái xe ra ngoài, có một đoạn đường không có camera giám sát là sao?"

Một cảnh sát bên cạnh nói: "Xin lỗi đội trưởng Từ, đã hỏi đồng nghiệp bên đội cảnh sát giao thông, họ nói camera đoạn đường này bị hỏng rồi."

Nghe vậy, mắt Nhạc Nịnh trợn tròn. Sao lại có thể…

Sao lại trùng hợp đến thế?!

Đột nhiên, phòng thẩm vấn vang lên tiếng gõ cửa.

Từ Chứng không cần mở cửa cũng biết là ai, nhưng lúc này anh thật sự hơi đau đầu.

Cánh cửa này rốt cuộc có nên mở hay không. Vài phút sau, Từ Chứng đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!