"Chúng tôi" – có lẽ là từ ngữ mập mờ nhất trên thế giới này.
Nó mang lại cho người ta một ranh giới mơ hồ không rõ ràng, phân chia cô cùng anh, phân chia anh cùng cô, biến thành "chúng tôi".
Nhạc Nịnh liếc nhìn Chu Nhiên, không hề phản bác. Rốt cuộc sự thật là như thế.
Ngược lại là Dương Thanh Thanh, vẻ mặt khó tin, như thể việc Nhạc Nịnh và Chu Nhiên cùng đến là chuyện gì đó kinh thiên động địa lắm.
"Hai người… cùng nhau đến?"
Cô ta nói, rồi nhìn sang Nhạc Nịnh: "… Vừa rồi sao Nhạc Nịnh còn nói đi một mình?"
Nghe vậy, Nhạc Nịnh mỉm cười nhẹ: "Tôi đâu có nói thế."
Vẻ mặt cô hiền lành vô hại, khẽ nói: "Là cậu hỏi sao tôi lại đi một mình."
Cô chỉ vào Chu Nhiên: "Đàn anh Chu đi mua nước, cũng không biết khi nào về, nên tôi mới trả lời cậu như vậy."
Nói rồi, cô còn cố ý lắc lắc cốc trà sữa nóng trong tay. Dương Thanh Thanh: "…"
Chu Nhiên không có hứng thú gì với cuộc chiến giữa phụ nữ, nhưng cũng biết lúc này mình nên làm gì.
Anh cúi đầu, nhìn Nhạc Nịnh: "Còn muốn đi dạo nữa không?"
Nhạc Nịnh liếc anh một cái, ánh mắt đầy cảnh cáo: "Không, vào thôi."
Chu Nhiên gật đầu, hai tay đút túi đứng bên cạnh cô: "Tôi nhớ trước đây em khá thích đồ của một tiệm bánh ngọt, có muốn đi thử không?"
Nhạc Nịnh: ?
Cô ngẩng đầu nhìn Chu Nhiên, vẻ mặt kiểu "anh đang nói cái gì vậy".
Chu Nhiên giả vờ không thấy, dời mắt đi, ho khan một tiếng: "Đi không?"
"Anh mời à?"
Chu Nhiên: "Ừm."
Nhạc Nịnh nghẹn lời, lúc này thật sự có chút như cưỡi lưng cọp khó xuống.
Không đi thì không hay lắm.
Đi thì lại tự mình đào hố chui vào.
Dương Thanh Thanh nhìn bộ dạng không coi ai ra gì của hai người, nụ cười trên mặt cứ thế cứng đờ, cô ta cảm thấy mình bây giờ trong mắt Nhạc Nịnh chẳng khác gì một trò cười.
Hai tay buông thõng siết chặt lại, cô ta cắn môi nhìn Chu Nhiên: "Sao đàn anh lại đi cùng Nhạc Nịnh được ạ?"
Cô ta níu giữ tia hy vọng cuối cùng.
Cô ta nghĩ chắc chắn là gặp giữa đường, không thể nào là… hai người đã gặp nhau từ trước, hẹn cùng nhau đến.
Chu Nhiên vẻ mặt lãnh đạm liếc cô ta, chủ động nói: "Tôi đến đón cô ấy, có vấn đề gì sao?"
Mặt Dương Thanh Thanh lập tức đen lại. Nói thật, Nhạc Nịnh lúc này có chút vui vẻ. Chính là… niềm vui rất thẳng thắn.
Cô liếc nhìn người bên cạnh, vô cùng bất ngờ —— Sao Chu Nhiên lại thông suốt thế nhỉ?
Mãi đến khi hai người tách ra khỏi đám đông, Nhạc Nịnh duy trì khoảng cách không xa không gần với Chu Nhiên, thấp giọng hỏi: "Đội trưởng Chu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!