Cuối tuần, trung tâm thương mại đông người, giữa thanh thiên bạch nhật, Nhạc Nịnh thật ra không cảm thấy kẻ kia có thể làm được gì.
Nhưng cô vẫn là hoảng hốt.
Cô có chút không kiểm soát được trái tim đang đập loạn xạ và cảm giác căng thẳng của mình, cơ thể cứng đờ.
Người đàn ông bên cạnh lại tỏ ra bình tĩnh, bàn tay đặt trên vai cô khẽ động, cúi người ghé sát vào tai cô: "Thả lỏng đi, đừng căng thẳng."
Nhạc Nịnh: "…"
Cô cũng muốn lắm, nhưng làm không được mà.
Chu Nhiên ngước mắt nhìn về phía trước, vẻ mặt vẫn lãnh đạm, nhưng không ai biết khoảnh khắc vừa rồi chính anh cũng hiếm khi căng thẳng đến vậy.
Giọng anh hơi trầm, dẫn Nhạc Nịnh đi về phía trước. "Thấy căng thẳng thì có thể nói chuyện phiếm với tôi."
Nhạc Nịnh quả thực cần thứ gì đó để dời đi sự chú ý, cô bị Chu Nhiên kéo theo dòng suy nghĩ.
"Bây giờ chúng ta đi đâu?" "Em muốn đi đâu?"
"Tôi muốn đi vệ sinh, vừa rồi anh có thấy người đó không?"
"Không thấy."
Chu Nhiên cúi đầu nhìn cô: "Đi vệ sinh trước đã."
Hai người đi đến khu vệ sinh, nhà vệ sinh ở Thái Cổ Hối đặc biệt sang trọng, một hành lang vừa dài vừa rộng dẫn vào, nếu không phải có biển hiệu WC, chắc người ta tưởng là chỗ chụp ảnh check
-in.
Hai bên hành lang, nam nữ, người lớn trẻ nhỏ đều đứng đợi ở cửa.
Chu Nhiên liếc nhìn cô, chặn hết mọi ánh mắt muốn quay đầu nhìn lại của Nhạc Nịnh, "Đi đi, tôi đợi em ở cửa."
Nhạc Nịnh không yên tâm nhìn anh. "Sẽ không sao đâu."
Giọng Chu Nhiên rất nhạt, nhưng lại trấn an Nhạc Nịnh một cách khó hiểu.
Cô gật đầu, lê bước chân yếu ớt vào nhà vệ sinh.
Sau khi cô vào trong, Chu Nhiên hai tay đút túi, dựa vào tường đứng đợi. Vóc dáng anh cao ráo tuấn tú, khí chất cũng độc đáo, dù là đứng ở cửa nhà vệ sinh cũng có không ít cô gái trẻ đi ngang qua phải ngoái đầu nhìn lại.
Anh thờ ơ, lấy điện thoại trong túi ra "nghịch". "Đội trưởng Chu."
"Nói đi."
Tạ Vi nhìn màn hình giám sát, "Tạm thời không phát hiện đối tượng khả nghi."
Chu Nhiên nhíu mày: "Chắc chắn?" "Vâng."
Tạ Vi nói: "Trung tâm thương mại vốn đông người, người đeo khẩu trang, kính râm nghịch điện thoại cũng không ít."
Hơn nữa kẻ kia quá ranh ma, không giống như đi theo Nhạc Nịnh một cách trực tiếp, cứ đi đi dừng dừng, rất nhiều người cũng như vậy, chỉ dựa vào camera giám sát căn bản không nhìn ra được gì.
Chu Nhiên liếc nhìn những người đang đi ra từ một bên, trầm giọng nói: "Đợi tôi qua đó."
"Vâng."
Gương mặt trắng nõn của Nhạc Nịnh lúc này càng thêm trắng bệch, nhưng khác với ban đầu, thiếu đi chút huyết sắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!