Chương 10: (Vô Đề)

Xe đột ngột dừng lại, Nhạc Lạc không hiểu chuyện gì, hỏi lớn: "Anh Chu, sao vậy?"

Giọng Chu Nhiên lạnh nhạt: "Không sao, xuống xe ăn sáng." "A?"

Nhạc Lạc ngớ người, quay đầu nhìn thì đúng thật —— họ đã đến một quán ăn sáng.

Ba người xuống xe, chủ đề bị cắt ngang, Nhạc Lạc cũng chẳng nhớ mình vừa nói đến đâu, hào hứng kể cho Chu Nhiên nghe chuyện ở trường cậu.

Nhạc Nịnh đứng bên cạnh nghe, chỉ muốn tát cho cậu một cái tỉnh ngộ.

—— Em có có chút tinh ý nào không hả, không thấy anh Chu của em bây giờ chẳng muốn để ý đến em sao.

Thật đáng tiếc, Nhạc Lạc không có được khả năng quan sát tinh tường đó.

Nhạc Nịnh đau đầu, đi theo vào quán ăn sáng.

Chu Nhiên không dẫn họ đến nơi nào quá cao cấp, chỉ là một quán ven đường, bài trí bình thường, nhưng người lại rất đông.

Vào trong, tìm một bàn bốn người.

Nhạc Nịnh và Nhạc Lạc ngồi một bên, Chu Nhiên ngồi đối diện cô.

Cô liếc anh một cái, kéo giấy ăn bên cạnh lau bàn, suốt quá trình không nói với Chu Nhiên một lời nào.

"Chị, chị muốn ăn gì?"

"Cháo trứng bắc thảo thịt băm."

Nhạc Lạc đưa thực đơn cho Chu Nhiên, Chu Nhiên đứng dậy đi gọi đồ.

Nhân lúc Chu Nhiên đi gọi đồ, Nhạc Nịnh lườm Nhạc Lạc một cái cháy mặt.

"Chị, chị làm gì thế?"

Nhạc Nịnh "Ha hả" hai tiếng, giọng đầy ghét bỏ: "Sao em biết có người đang theo đuổi chị?"

Nhạc Lạc trợn tròn mắt: "Tối qua chị ở dưới lầu dọn đồ có gọi điện thoại cho chị Nguyễn Thu mà, chị không nhớ sao?"

Nhạc Nịnh: "…"

Cô nhíu mày nghĩ ngợi: "Lúc đó không phải em đang làm bài tập sao?" Nghe vậy, Nhạc Lạc: "… Thì có lơ đãng một chút."

Nhạc Nịnh cười lạnh, liếc cậu em: "Bài kiểm tra tháng sau mà tụt hạng thì em về nhà em ở cho chị."

Nhạc Lạc: "…"

Bữa sáng của ba người diễn ra tương đối yên tĩnh.

Nhạc Nịnh vốn không có thói quen ăn sáng, lúc này lại quá mệt nên cũng chẳng đói lắm. Cô nếm hai miếng rồi đẩy bát cháo ra.

Nhạc Lạc đã quen với điều này, nhưng Chu Nhiên lại liếc nhìn. "Ở sân huấn luyện không có cửa hàng."

Người đối diện đột nhiên lên tiếng, tay Nhạc Nịnh run lên, ngẩng đầu nhìn sang.

Chu Nhiên nhìn cô: "Bữa trưa phải 12 giờ mới có."

Nhạc Nịnh dừng lại, hiểu ra ý anh là gì, lặng lẽ liếc nhìn bát cháo bên cạnh.

"Ồ, không sao đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!