Chương 1: (Vô Đề)

Bắc Thành, mùa thu.

Buổi tối, ngoài cửa sổ đang đổ mưa, tiếng mưa rơi trên kính đặc biệt chói tai, nhiệt độ cũng dần chuyển lạnh, trên đường hiếm có người qua lại.

Khác với bên ngoài, bên trong trung tâm thương mại GFS đang diễn ra một sự kiện làm đẹp long trọng.

Không khí giữa sảnh náo nhiệt, ánh đèn lộng lẫy, thiết kế đầy phong cách, chiếu rọi lên những sản phẩm đang được trưng bày trên quầy mà không khiến người ta cảm thấy chói mắt.

Còn có tiếng nhạc thư giãn du dương, êm tai, cũng không quá ồn ào.

Bên trong rất đông người, không ít hot face và nghệ sĩ đều đang hoạt động trong đó, trò chuyện vui vẻ.

Nhạc Nịnh bị cảm, đầu hơi đau. Lúc phần chính của sự kiện kết thúc, cô liền tìm một góc khuất để ngồi chờ.

Mới ngồi xuống chưa đến mười phút, Nguyễn Thu đã cầm hai ly rượu vang đỏ đi từ phía bên kia tới.

"Sao cậu lại trốn một mình ở đây?" Cô nàng đưa một ly cho Nhạc Nịnh.

Nhạc Nịnh nhận lấy, đặt sang một bên: "Đau đầu."

Nghe vậy, Nguyễn Thu lo lắng nhìn cô: "Vẫn chưa khỏi cảm à?" "Ừm." Cô bị cảm mấy hôm rồi, lúc này giọng mũi vẫn còn hơi nặng. "Vậy hay là về trước đi?"

Nguyễn Thu nói: "Dù sao sự kiện cũng vào phần hậu trường rồi, có thể đi được rồi đó."

Nhạc Nịnh lắc đầu, nhấp một ngụm rượu nói: "… Cậu quên rồi à, lát nữa tớ còn có một buổi phỏng vấn."

Nguyễn Thu: "…" Thật sự là quên mất.

Nhạc Nịnh là beauty blogger nổi đình nổi đám mấy năm gần đây, tuy chỉ là một vòng tròn nhỏ người biết đến, nhưng độ nổi tiếng vẫn rất cao.

Cô vào nghề chưa đến hai năm, số lượng fan trên Weibo, Bilibili và Tiểu Hồng Thư đều đã lên đến hàng triệu.

Quan trọng hơn là, fan của cô trước nay đều rất năng động, chỉ cần là đồ vật cô giới thiệu thì không có món nào không cháy hàng.

Cũng chính vì thế, Nhạc Nịnh được không ít nhãn hàng mời hợp tác.

Sự kiện hôm nay chính là của một nhãn hàng thường xuyên hợp tác, Nhạc Nịnh không chỉ tham dự mà còn trở thành một trong những người đại diện tuyên truyền cho sự kiện lần này, sau đó còn có một buổi phỏng

vấn, để quảng bá mạnh mẽ hơn cho nhãn hàng, đồng thời cũng coi như là một phúc lợi tri ân fan, sẽ có một vài câu hỏi riêng tư.

Nguyễn Thu hết cách: "Vậy tớ đi rót cho cậu cốc nước nhé?" Nhạc Nịnh lắc đầu: "Không cần đâu, tớ nghỉ một lát là được."

Hàng mi cong vút của cô run rẩy, vì không khỏe nên khuôn mặt nhỏ nhắn dù đã trang điểm cũng trắng hơn bình thường vài phần, giống như một tiểu mỹ nhân ốm yếu, yếu đuối đáng thương.

Nguyễn Thu không hề khoa trương chút nào.

Nhạc Nịnh sinh ra đã xinh đẹp, da trắng lạnh, mặt trái xoan, mắt hạnh vừa to vừa tròn, khiến cô trông vừa trong sáng vừa quyến rũ.

Vì từ nhỏ học múa, dáng ngồi thẳng hơn người bình thường rất nhiều, lúc này mặc lễ phục trễ vai, chiếc cổ thiên nga thon dài và xương quai xanh tinh xảo, đặc biệt thu hút sự chú ý.

Giơ tay nhấc chân còn có chút phong vị cổ điển, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt được.

Nguyễn Thu nhìn chằm chằm một hồi lâu, có chút mê mẩn.

Rõ ràng cô đã nhìn mười mấy năm rồi, nhưng mỗi lần xem đều có cảm giác kinh diễm khác nhau.

Nguyễn Thu lấy lại tinh thần: "Vậy được rồi, có chuyện gì thì cậu gọi tớ ngay nhé."

Nhạc Nịnh vừa định nói chuyện, điện thoại đặt trên bàn liền rung lên một cái, lại còn liên tục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!