Chương 58: Chuyển sang nhà mới

Tiệm ăn mới đã đi vào vận hành ổn định, nhưng Hứa Thanh Hòa cũng không quên tiệm ăn vặt trên trấn.

Vừa mới bận rộn xong xuôi, cậu liền viết một tờ thông báo tuyển dụng, nhờ Lê đại ca mang về trấn dán lên, muốn tìm một người làm việc thật thà, đáng tin cậy để giúp cậu quản lý việc kinh doanh hàng ngày của cửa tiệm.

Trên trấn Cam Tuyền, ai mà không biết tiệm ăn vặt Hứa Ký làm ăn phát đạt thế nào? Thế nên, tờ thông báo vừa dán ra đã có không biết bao nhiêu người tìm đến ứng tuyển.

Số lượng người quá đông, Ngô Lê lo lắng Hứa Thanh Hòa bận không xuể nên chủ động đề nghị: "Thanh Hòa, để anh giúp em... phỏng vấn nhé?"

Dạo này Ngô Lê đang bận rộn phát triển các loại thực phẩm chế biến từ táo, người đã gầy đi một vòng, Hứa Thanh Hòa không muốn làm phiền anh nên nói: "Không cần đâu Lê đại ca, tự em làm là được rồi."

Thấy thái độ cậu kiên quyết, Ngô Lê cũng lo mình sẽ làm hỏng chuyện nên không cố chấp nữa: "Được, vậy em tự xem mà làm, nếu thực sự bận quá thì nhớ gọi anh."

Hứa Thanh Hòa cười với anh: "Lê đại ca cứ yên tâm đi!"

Dù đây cũng là lần đầu tiên cậu phỏng vấn người khác, trong lòng thực sự chẳng có chút kinh nghiệm nào.

Tối hôm trước, cậu đặc biệt thỉnh giáo Lục Vãn Đình rất nhiều kinh nghiệm phỏng vấn.

Lục Vãn Đình dốc hết vốn liếng chỉ dạy, nói với cậu cả buổi trời, cuối cùng vẫn không yên tâm bảo: "Anh đi cùng em."

Hứa Thanh Hòa lập tức từ chối: "Không muốn!"

Lục Vãn Đình cau mày định nói gì đó, Hứa Thanh Hòa đã nhanh chân chặn trước: "Anh đã nói là em làm gì cũng được mà!"

Lục Vãn Đình day day huyệt thái dương.

Lời này đúng là anh đã từng nói thật.

"Được rồi." Anh thỏa hiệp, "Vậy em tự đi đi, nếu không ổn thì quay về tìm anh."

"Vâng vâng vâng."

Hứa Thanh Hòa gật đầu liên lịa, đồng thời thầm nghĩ, nếu đem chuyện này nói với đại ca Hứa Hoài Sơn, chắc chắn cũng sẽ nhận được câu trả lời: "Có chuyện gì cứ tìm đại ca".

Hứa Thanh Hòa rơi vào trầm tư.

Cậu trông không đáng tin đến thế sao?

Lục Vãn Đình định dặn dò thêm, nhưng Hứa Thanh Hòa đã không muốn nghe nữa, cậu xoay người ngồi lên đùi anh, chặn lấy đôi môi ấy.

Ngày hôm sau, Hứa Thanh Hòa mang theo cơ thể nhức mỏi đi phỏng vấn.

Lục Vãn Đình — người đã hành hạ cậu cả đêm với đủ loại tư thế — xem ra vẫn còn chút nhân tính, chủ động gọi xe bò cho cậu. Chắc là anh đã đưa thêm tiền, nên không giống như những chuyến xe trạm thông thường, trên chỗ ngồi được lót thêm mấy tấm đệm mềm mại.

Hứa Thanh Hòa ngồi lên mà cảm giác như lún vào trong mây, chẳng hề cảm nhận được nỗi khổ xóc nảy dọc đường. Cứ thế, cậu quay lại chốn cũ, trở về "Tiệm ăn vặt Hứa Ký" ở trấn Cam Tuyền.

Thiếu đi hơi ấm khói bếp thường ngày, tiệm ăn có chút vắng vẻ, nhưng rất nhanh đã trở nên náo nhiệt bởi sự xuất hiện của những người ứng tuyển.

Người đầu tiên đến là một người đàn ông trung niên, vai u thịt bắp, tự xưng từng làm quản sự ở tửu lầu, trông có vẻ khá đáng tin.

Nào ngờ, vừa mở miệng ông ta đã bắt đầu khoe khoang mình giỏi giang thế nào, nhưng khi hỏi đến chi tiết cách chào khách, quản lý mặt bằng thì lại nói năng lộn xộn.

Hứa Thanh Hòa kiên nhẫn nghe hết rồi khách khí tiễn người ta về.

Người thứ hai là một thanh niên, trông có vẻ lanh lợi, nhưng vào bếp mới biết là kẻ bất tài, nhóm lửa không xong mà nhìn cái nồi Oden thì mắt cứ ngơ ra như bò đội nón.

Hứa Thanh Hòa lắc đầu, lại khách khí tiễn người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!