Da đầu Hứa Thanh Hòa tê rần.
Hóa ra không phải mơ... là thật.
Biết lần này trốn không thoát, cậu dứt khoát "đập nồi dìm thuyền", ôm chăn ngồi dậy trên giường, đem hết những lời kìm nén trong lòng bấy lâu đổ sạch ra ngoài.
"Phải, em có nghĩ qua."
"Lúc trước anh quản em nghiêm khắc như vậy, em... em cứ nghĩ, nếu chia tay được thì tốt rồi. Ai mà ngờ sau khi xuyên không lại gặp lại anh, còn biến thành như thế này..."
Cậu càng nói càng loạn.
Không bật đèn, Lục Vãn Đình lặng lẽ nhìn cậu trong bóng tối, một lúc sau mới lên tiếng hỏi: "Cho nên, trong suốt thời gian chúng ta xuyên không đến nay, em vẫn luôn muốn rời bỏ anh?"
Dù lúc nãy đã nghe thấy rồi, nhưng anh vẫn muốn xác nhận lại một lần nữa.
Hứa Thanh Hòa bị hỏi đến nghẹn lời.
Cậu không thể phản bác, bởi vì trước kia cậu đúng là đã nghĩ như thế.
Mặc dù bây giờ, trong lòng cậu, ý nghĩ này chiếm tỷ lệ càng lúc càng nhỏ, nhỏ đến mức Hứa Thanh Hòa đã từ rất lâu rồi không còn nhớ đến nó nữa.
Nhưng nó đã từng thực sự tồn tại.
Thấy cậu hồi lâu không lên tiếng, Lục Vãn Đình biết đó cũng là một loại câu trả lời.
Anh không truy hỏi nữa mà chuyển sang chủ đề khác: "Em có muốn biết anh nghĩ gì không?"
Hứa Thanh Hòa ngẩn ra.
Trong ký ức của cậu, Lục Vãn Đình vốn dĩ rất ít khi bộc lộ cảm xúc hay giãi bày tâm can. Việc anh chủ động đề cập như thế này lại càng là chuyện chưa từng có.
Hứa Thanh Hòa thực sự rất muốn biết anh nghĩ gì.
Thế là cậu khẽ gật đầu, chợt nhận ra trong bóng tối Lục Vãn Đình không nhìn rõ động tác của mình, bèn "ừ" thêm một tiếng.
Lục Vãn Đình trầm thấp lên tiếng, giọng nói nghe cực kỳ rõ ràng trong đêm tối.
"Anh luôn tưởng rằng, chúng ta đã hòa hảo từ lâu rồi."
Hứa Thanh Hòa chớp chớp mắt, bàn tay ôm chăn siết chặt lại.
Lục Vãn Đình nói tiếp.
"Từ khi xuyên không, khi em lần nữa xuất hiện trước mặt anh, bằng lòng nhận sự chăm sóc của anh, thậm chí bằng lòng thân mật với anh, anh đã nghĩ rằng chúng ta đã bắt đầu lại từ đầu."
Mãi một lúc sau, Hứa Thanh Hòa mới tìm lại được giọng nói của mình: "Vậy... vậy tại sao anh chưa từng nhắc đến việc quay lại?"
Lục Vãn Đình xoay người lại, ánh trăng chiếu rọi khiến đôi mắt anh sáng rực.
"Bởi vì anh biết em không thích điều gì." Anh nói, "Em không thích bị ràng buộc, không thích sự kiểm soát quá mức mạnh mẽ của anh. Anh đang sửa đổi. Anh muốn đợi đến khi mình sửa đổi đủ tốt mới nói với em."
Hứa Thanh Hòa hoàn toàn lặng đi.
Hóa ra, câu "đang sửa" mà Lục Vãn Đình nói với cậu ngày hôm đó, chính là đang nói lời hòa hảo với cậu.
Thực ra chuyện này khá rõ ràng — nếu không muốn hòa hảo, tại sao phải sửa đổi chứ?
Là do cậu quá chậm chạp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!