Chương 5: Lòng lợn kho

Lục Vãn Đình rũ mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì phấn khích của cậu, cố nén ý muốn đưa tay ra nhào nặn một cái.

"Cũng chưa đến mức toi đời đâu." Thấy bát đũa đã rửa xong, anh quay người lôi từ trong tủ ra một cái liềm nhỏ còn dính đất, ra dáng sắp đi ra ngoài: "Đồng hoang quanh đây chắc là có rau dại, anh ra ngoài xem thử."

Giải quyết được bữa cơm nào mà không tốn tiền thì hay bữa đó.

Nghe nói đi đào rau dại, Hứa Thanh Hòa lập tức hứng chí, rửa sạch lớp tro bếp trên tay, phấn khích nói: "Em đi cùng anh!"

Hồi nhỏ cậu từng đi đào rau dại rồi.

Khi đó Hứa Thanh Hòa đã sống cùng bà nội. Bà nội là người luyến cũ, mỗi năm đến mùa xuân đều dẫn cậu về quê ở một hai tháng.

Ngày xuân cỏ cây đâm chồi, rau dại tươi rói vừa nhú khỏi mặt đất, non đến mức mọng cả nước, chính là thời điểm tốt nhất để hái lượm.

Ngặt nỗi Hứa Thanh Hòa lúc đó mới bảy tám tuổi, trong đầu chỉ toàn Siêu nhân điện quang, Cảnh sát vũ trụ, Evangelion, cảm thấy việc đào rau dại mà bà nội đề nghị là một công việc vừa bẩn vừa mệt, ăn vạ lăn lộn kiểu gì cũng không đi.

Chẳng có gì quan trọng hơn mấy anh Siêu nhân yêu dấu của cậu cả!

Thế là bà nội đành đi một mình, mang về một túi lớn rau tề thái, vừa về đến nơi đã trổ tài nấu một nồi canh rau tề thái nóng hổi.

Hứa Thanh Hòa nhìn nồi canh xanh lè này, cảm giác như thuốc độc của mụ phù thủy trong phim hoạt hình biến thành hiện thực.

Tuy nhiên, cậu chỉ nếm một miếng thôi là đã thấy "thơm" lây rồi.

Sao mà nó tươi thế, ngon thế không biết!

Cậu cũng muốn đi đào rau dại với bà nội!

Từ đó về sau, Hứa Thanh Hòa đem lòng yêu thích hoạt động xanh, sạch, thuần tự nhiên này. Cứ rảnh là lại xách giỏ nhỏ, cầm xẻng nhỏ, nài nỉ bà nội dắt ra bờ sông hay chân núi dạo chơi.

Đứng trên sườn dốc nơi rau dại mọc đầy, đập vào mắt toàn là tề thái xanh non, rau sam béo mầm. Cúi người dùng xẻng nhỏ khẽ bới một cái, cây rau dại mang theo mùi thơm của đất đã rào rào rơi vào giỏ.

Mấy chuyện phiền lòng kiểu "bố mẹ không cần mình nữa" đều bị quẳng ra sau đầu ngay khoảnh khắc cúi đầu tìm rau.

Sau này, bà nội không còn nữa, người đồng hành cùng Hứa Thanh Hòa đi đào rau dại trở thành Lục Vãn Đình. Thỉnh thoảng cả hai đều rảnh, Lục Vãn Đình sẽ lái xe đi mấy chục cây số, chở cậu đến các trang trại hái lượm.

Nhìn cái giỏ từ trống không đến khi đầy ắp dâu tằm, dâu tây và đủ loại rau dại, Hứa Thanh Hòa lại cười.

"Người ta hẹn hò toàn đi rạp chiếu phim với quán cà phê, hai đứa mình hay thật, toàn dắt nhau đi nhà kính trồng rau."

Lục Vãn Đình một tay xách ba cái giỏ nặng trịch, đưa bàn tay rảnh rỗi còn lại nhẹ nhàng lau đi vết bùn vô tình dính trên mặt cậu, mắt tràn đầy ý cười.

"Thế này cũng rất tốt mà."

Hứa Thanh Hòa vốn tưởng lần này Lục Vãn Đình cũng sẽ đồng ý yêu cầu của mình, dù sao trước đây hai người cũng chẳng phải chưa từng đi, thế nhưng giây tiếp theo cậu lại nghe thấy câu trả lời lạnh lùng vô tình của đối phương.

"Anh đi một mình, em ở nhà."

"Tại sao?" Hứa Thanh Hòa không vui: "Em đâu phải chưa từng đào rau dại, sao không cho em đi theo."

Lục Vãn Đình nhìn cậu một cái, thái độ vẫn kiên quyết: "Mấy hôm trước vừa mưa xong, đường núi trơn trượt, khó đi lắm."

Hứa Thanh Hòa im lặng.

Ừm... hình như cũng không muốn đi đến mức đó nữa.

Cậu chẳng muốn dẫm chân đầy bùn đâu, khó giặt lắm.

Lục Vãn Đình tiếp tục bồi thêm: "Trên núi nhiều sâu lắm đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!