Chương 39: Bánh thịt sấy (2)

Kể từ khi hai người có chút tiền trong tay, chưa nói đến gạo mì dầu muối, các loại gia vị cơ bản đều đã mua sắm đầy đủ, rượu vàng cũng không ngoại lệ — thời này không có rượu nấu ăn, người trên trấn đều dùng rượu vàng, họ cũng đành phải làm vậy.

Và vừa nãy lúc làm thịt sấy, Hứa Thanh Hòa đúng là có dùng đến rượu vàng thật.

Chính cậu cũng có chút kinh ngạc: Tại sao mỗi lần cậu vô tình để lộ sơ hở thì đều có thể lấp l**m một cách hoàn hảo như vậy nhỉ?

Chỉ có thể nói là ông trời cũng đang giúp cậu kiếm tiền.

Nghe xong lời giải thích của cậu, sắc mặt Lục Vãn Đình không đổi, "Hóa ra là thế."

"Ừ ừ đúng là thế đó."

Lo sợ anh sẽ tiếp tục truy hỏi, Hứa Thanh Hòa vội vàng cướp lấy chủ đề: "Mà này... bệnh nhân bị zona thần kinh của anh thế nào rồi?"

"Đỡ nhiều rồi." Lục Vãn Đình nói, "Châm cho mấy mũi, kê thuốc rồi, đã không còn đau nữa, ngày mai còn phải châm thêm lần nữa."

Nhắc đến vị bệnh nhân zona này, ban đầu Lục Vãn Đình cứ ngỡ đối phương là một người già lớn tuổi, gặp mặt rồi mới biết là một thanh niên lực lưỡng, trông thân phận có vẻ không tầm thường, dường như là dân "giang hồ".

Nhưng Lục Vãn Đình không quan tâm những chuyện đó.

Bệnh nhân tìm đến anh, anh chữa bệnh cho họ, chỉ đơn giản vậy thôi.

Những chuyện khác anh không để tâm, cũng chẳng buồn để tâm.

Nghe thấy vừa châm cứu vừa bốc thuốc, Hứa Thanh Hòa lập tức thấy bạn trai cũ hôm nay vất vả quá, bèn gọi anh: "Chúng ta mau đi ăn cơm thôi, hôm nay ăn bánh thịt sấy ăn kèm cháo kê đậu xanh, đều ở trong nồi cả đấy."

Lục Vãn Đình ôn tồn nói được.

Hứa Thanh Hòa bèn chạy tót vào bếp.

Nhìn bóng lưng vui vẻ của cậu, Lục Vãn Đình nhất thời rơi vào trầm tư.

Anh quá hiểu Hứa Thanh Hòa, biết cậu tâm tính đơn thuần, vốn dĩ không giỏi nói dối, mỗi lần định che giấu điều gì, cơ thể luôn phản bội lại ý chí mà lộ ra sơ hở.

Ví dụ như hàng lông mi chớp nhanh hơn bình thường rất nhiều, ví dụ như động tác nhỏ vô thức bứt rứt vạt áo.

Tất cả đều hiện ra mồn một vừa nãy.

Lục Vãn Đình bỗng nhớ lại một chuyện ở kiếp trước.

Đó là một ngày cuối tuần, anh đột xuất phải về bệnh viện xử lý một ca cấp cứu, trước khi ra cửa Hứa Thanh Hòa đang cuộn tròn trên sofa xem tivi, nghe tin thì vẫy vẫy tay bảo anh: "Đi đi đi đi, lát nữa em vừa hay ngủ bù một giấc."

Đến khi anh xong việc, về nhà sớm hơn dự kiến hai tiếng, vừa đẩy cửa vào đã ngửi thấy một mùi cao dán quen thuộc.

Hứa Thanh Hòa ngồi trên sofa với tư thế hơi kỳ quặc, tivi vẫn mở, người thì ngoẹo đầu ngủ thiếp đi, bên cạnh còn đặt vỏ bao cao dán đã xé.

Tim Lục Vãn Đình thắt lại, nhẹ nhàng bước tới, lúc này mới phát hiện cổ tay trái của cậu sưng vù, đã dán cao.

Rõ ràng là vết thương cũ do vẽ tranh trước đây tái phát.

Chắc là sợ ảnh hưởng đến công việc của anh nên trước lúc anh đi mới cố tình giả vờ như không có chuyện gì.

Dường như cảm nhận được động tĩnh, Hứa Thanh Hòa lơ mơ mở mắt, nhìn thấy anh, theo phản xạ giấu bàn tay bị thương ra sau lưng.

"Anh... sao anh về sớm thế?"

Lời chưa nói hết, bản thân đã chột dạ chớp chớp mắt, bàn tay còn lại không sao thì vò vạt áo, lông mi run rẩy loạn xạ.

Lục Vãn Đình lúc đó không nói gì, chỉ đi lấy túi sưởi, cẩn thận dán lên cho cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!