Chương 37: Bánh bao chiên áp chảo (2)

Hứa Thanh Hòa không giấu diếm, cho cậu ta biết địa chỉ.

Tiểu Tống nghe xong, nghiêm túc ghi nhớ địa chỉ quầy đồ ăn vặt của Hứa Thanh Hòa, sau đó mới cúi đầu ăn tiếp bánh bao chiên.

Lần này cậu ta ăn cực chậm, từ lớp vỏ đến nhân thịt mỗi lần chỉ cắn một tẹo, nhấm nháp kỹ lưỡng hương vị trong miệng, khác hẳn với vẻ "khí thôn sơn hà", một miếng nuốt nửa cái bánh lúc nãy.

Lý do rất đơn giản: Ăn hết là không còn nữa!

Dù ý của Tiểu Hứa là sẽ mang đồ ăn đến tửu quán hằng ngày, nhưng lần này là Tiểu Hứa chủ động chia cho, cậu ta không thể lần sau cũng mặt dày đi xin được.

"Vô công bất thụ lộc", cậu ta không phải hạng người mặt dày như thế.

Nghĩ đến đây, Tiểu Tống bỗng thấy hơi buồn.

Tục ngữ nói rất hay, từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó. Ăn xong bánh bao thịt rồi, cậu ta còn có thể tiếp tục gặm màn thầu rau chay nhạt nhẽo của tửu quán sao?

Tiểu Tống thấy hơi khó rồi.

Hay là, cậu ta cũng giống Tiểu Hứa, tự mình mang đồ ăn đã làm sẵn đến tửu quán?

Nhưng tay nghề nấu nướng của cậu ta thì tệ hại vô cùng.

Tiểu Tống nhất thời rơi vào thế bí.

Ngay lúc cậu ta đang vắt óc suy nghĩ, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu. Cậu ta nuốt miếng bánh cuối cùng xuống, vội vã nói với Hứa Thanh Hòa: "Tiểu Hứa, tôi vừa chợt nghĩ ra... đó là, sau này cậu mang đồ ăn đến quán, có thể tiện tay mang giúp tôi một phần được không? Cậu ăn gì tôi ăn nấy, không kén chọn khẩu vị."

Cậu ta giải thích: "Tôi không ăn không đâu, trả tiền công cho cậu, giá cả do cậu định!"

Tiểu Tống nghĩ đơn giản, dù sao Hứa Thanh Hòa cũng làm nghề buôn bán đồ ăn, buổi sáng bán ở chợ, buổi chiều bán cho cậu ta thì cũng chẳng có gì khác biệt.

Hứa Thanh Hòa lại nghĩ sâu xa hơn cậu ta một bậc.

Cậu đến tửu quán làm thuê để kiếm thêm là thật, nhưng nếu để Trần chưởng quầy biết cậu còn kiếm tiền từ chính nhân viên của quán mình, thì chuyện này sẽ khó giải quyết, không chừng còn bị đuổi việc cũng nên.

Thế thì không ổn.

Nhưng Hứa Thanh Hòa cũng không muốn từ bỏ cơ hội này, cậu nghĩ một lát rồi nói: "Mang đồ ăn cho cậu chứ gì? Chuyện nhỏ."

Tiểu Tống nghe xong mừng rỡ, đang định hỏi giá thì nghe Hứa Thanh Hòa nói tiếp: "Tôi không lấy tiền của cậu, câuh giúp tôi làm việc khác là được."

Việc khác?

Tiểu Tống vểnh tai lên: "Việc gì cơ?"

Hứa Thanh Hòa bèn đem chuyện muốn nhờ cậu ta giúp quảng cáo kể cho đối phương nghe.

"Cậu cứ giúp tôi tuyên truyền về quầy đồ ăn vặt với người thân bằng hữu là được." Cậu nói.

Cậu đến Lâm Hà tửu quán đã được ba ngày, không hẳn là dài nhưng cũng đã có hiểu biết nhất định về nơi này. Người dân ở đây sống dọc bờ sông, tự cung tự cấp, rất ít khi vào trong trấn Cam Tuyền, tự nhiên cũng không biết ở chợ trung tâm trấn còn có một quầy đồ ăn vặt như vậy tồn tại.

Trước đây Hứa Thanh Hòa đã nhờ Triệu chưởng quầy quán rau quảng cáo giúp, dán một bức tranh đồ ăn ở tiệm của ông, hiệu quả quảng cáo khá tốt. Có không ít thực khách bậc ông bà là vì xem tranh ở quán rau nên mới đến quầy của cậu mua xúc xích cho cháu trai cháu gái mình.

Có những ông bà khá năng động, thấy xiên thịt trong tay nóng hổi thơm lừng, không nhịn được cám dỗ mà ăn trước, kết quả là "trúng độc" luôn, từ đó cũng thành khách quen của quầy Hứa Thanh Hòa.

Thời đại này không phải thời đại thông tin, tiếp thị hoàn toàn dựa vào truyền miệng, nên khâu quảng cáo trở nên đặc biệt quan trọng.

Nếu có thể mở rộng được thị trường ở khu vực này thì còn gì bằng.

Tiểu Tống cứ tưởng cậu định nói gì, không ngờ chỉ là giúp tuyên truyền, lập tức đồng ý ngay tắp lự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!