Hứa Thanh Hòa tỉnh táo thêm vài phần, cố gắng mở mắt ra nhìn rõ vật trong tay Lục Vãn Đình.
Một vật hình chữ nhật dài, vuông vức, hai bên khâu hai sợi dây nhỏ, đúng là hình dáng của khẩu trang y tế thời hậu thế.
"Đeo cái này làm gì ạ?" Hứa Thanh Hòa mù tịt.
Lục Vãn Đình giải thích: "Trong nhà thường xuyên có bệnh nhân qua lại, có cái này có thể ngăn ngừa bị lây bệnh."
Vừa nói anh vừa buộc chiếc khẩu trang y tế phiên bản cổ đại vào sau tai Hứa Thanh Hòa, rồi cẩn thận điều chỉnh độ lỏng chặt.
Vừa khít không một kẽ hở, kích cỡ rất chuẩn.
Hứa Thanh Hòa đưa tay sờ sờ chiếc "mặt nạ phòng độc" trên mặt, cảm giác mềm mại, có mùi hương thảo dược nồng nàn, dễ ngửi hơn tưởng tượng.
"Anh cho cái gì vào trong thế?" Cậu hỏi.
"Một ít thảo dược kháng khuẩn, có lá ngải cứu, thương truật, đinh hương," Lục Vãn Đình nói, "Sợ em không quen mùi thuốc Bắc nên bên trong còn cho thêm ít lá bạc hà và kim ngân hoa."
Thảo nào.
Cảm nhận sự bao bọc mềm mại trên mặt, trong lòng Hứa Thanh Hòa thấy ấm áp vô cùng.
Lục Vãn Đình đúng là người tốt mà, đối với anh người yêu cũ đã chia tay rồi mà vẫn tận tâm như thế.
Cậu cũng sẽ đối xử tốt với Lục Vãn Đình, với thân phận là người yêu cũ.
Hứa Thanh Hòa thầm nhủ.
Hai người cùng đồng hành nơi dị thế này để giải quyết khó khăn trước mắt, sau đó sẽ chia tay trong hòa bình.
Lục Vãn Đình chắc chắn cũng nghĩ như vậy.
Hứa Thanh Hòa cảm thấy một sự an ủi có chút u sầu, khẽ nói một tiếng "Cảm ơn", rồi lại hỏi: "Vậy anh có không?"
Lục Vãn Đình cần phải đối mặt trực tiếp với bệnh nhân, chắc chắn cần khẩu trang hơn một người ngay cả F2 cũng không tính là như cậu.
"Có, đừng lo cho anh."
Ánh mắt Lục Vãn Đình dịu lại, "Anh đi lên núi một chuyến. Bữa sáng đang để hơi nóng trên bếp, nhớ ăn nhé."
Nói xong anh đứng dậy ra cửa, xách cung tên lên đường.
Qua cửa sổ, Hứa Thanh Hòa nhìn bóng lưng cao lớn của anh biến mất ngoài cửa, lại sờ sờ chiếc khẩu trang trên mặt, trong lòng không khỏi lẩm bẩm: Sao mới sáng sớm đã đi săn rồi.
Anh người yêu cũ thật là chăm chỉ.
Lục Vãn Đình đã nỗ lực kiếm tiền như thế, cậu đương nhiên không thể để mình tụt hậu.
Ăn sáng xong là ra chợ bán xúc xích bột năng ngay!
Nghĩ đoạn, Hứa Thanh Hòa bật dậy khỏi giường như cá chép nhảy, nhanh chóng rửa mặt chải đầu, xỏ giày bước vào bếp.
Trong nồi là một nồi tào phớ trắng ngần mịn màng, bên trên rưới nước sốt, bên trong có nấm hương thái hạt lựu và hoa kim châm, còn rắc thêm rau mùi và tôm nõn khô.
Bên cạnh đĩa là hai chiếc quẩy mới chiên không lâu, vẫn còn bốc hơi nóng, vàng giòn.
Đều là những món cậu thích ăn.
Nhìn món tào phớ và quẩy hấp dẫn, Hứa Thanh Hòa bỗng nhớ lại một chuyện ở kiếp trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!