Chương 23: Cá chiên nhỏ

Về đến nhà, Hứa Thanh Hòa vẫn không quên chuyện mình đang giận Lục Vãn Đình. Lúc ăn cơm, cậu chẳng nói câu nào, rửa bát xong là chạy thẳng vào phòng ngủ trưa.

Không biết bao lâu sau, cậu thức dậy trong một làn hương thơm ngào ngạt.

Hứa Thanh Hòa dụi dụi mắt, mơ màng bò dậy khỏi giường. Vì mới ngủ dậy nên đầu óc còn chưa tỉnh táo hẳn, cậu hoàn toàn thuận theo bản năng tìm kiếm đồ ăn, lần theo mùi thơm đi ra ngoài sân.

Trên bàn đá đặt một đĩa cá hoàng ngư nhỏ, cá được tẩm một lớp bột mỏng chiên lên, vàng ruộm giòn tan, thơm nức mùi dầu, đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy.

Còn gì tuyệt vời hơn việc vừa ngủ trưa dậy đã có một đĩa cá chiên giòn làm trà chiều?

Hứa Thanh Hòa nuốt nước miếng, nhìn Lục Vãn Đình bên cạnh, cố gắng tỏ ra không bị món ngon cám dỗ, hỏi: "Cá mua ở đâu thế ạ?"

Loại cá nhỏ bằng bàn tay này cũng không rẻ đâu.

"Không mua." Lục Vãn Đình rút từ trong túi ra mấy cọng cỏ gãy, "Dùng cái này bắt đấy."

Cỏ mà cũng bắt được cá sao?

Hứa Thanh Hòa luôn hứng thú với những chuyện đồng áng kỳ lạ này, nghe vậy liền ghé sát lại, cố nhìn rõ công cụ bắt cá hơn.

Loại cỏ này mọc rất đặc biệt, có bốn cạnh, trên mặt có lớp lông tơ mịn. Nhánh cỏ Lục Vãn Đình mang về còn nở hoa, màu tím, rất thơm, những bông hoa mọc sát nhau thành cụm như một chuỗi chuông nhỏ.

"Đây là cái gì thế ạ, sao lại dùng nó bắt được cá?" Hứa Thanh Hòa bắt đầu hóa thân thành "mười vạn câu hỏi vì sao".

Lục Vãn Đình kiên nhẫn giải thích cho cậu: "Đây là 'Túy Ngư Thảo', đúng như tên gọi, vò nát rồi thả xuống vùng nước nông, thành phần hoạt tính trong cỏ sẽ hòa tan vào nước. Cá tôm vừa tiếp xúc sẽ bị chậm chạp, nổi lên mặt nước như bị say rượu, có thể trực tiếp vớt lên."

Hứa Thanh Hòa nghe mà mê mẩn.

Lợi hại quá! Đây chẳng phải là thần khí bắt cá sao?

"Nguyên lý gây mê của Túy Ngư Thảo là khiến cá tạm thời mất phản ứng thần kinh bình thường, không làm chúng chết ngay. Nếu vớt cá vào nước sạch, sau một thời gian chúng sẽ khôi phục lại sức sống."

Vùng kiến thức hiểu biết của Lục Vãn Đình rõ ràng là vùng mù tịt của Hứa Thanh Hòa. Nghe xong đoạn giải thích đầy tính khoa học này, mắt cậu sáng lên.

"Vậy chúng ta mang cỏ này ra biển, chẳng phải có thể dễ dàng vớt được hải sản sao?"

Thế thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ!

Tiếc là kế hoạch đánh bắt hải sản của cậu mới tưởng tượng được một nửa đã bị Lục Vãn Đình vô tình dập tắt.

"Tác dụng gây mê của Túy Ngư Thảo có hạn, chỉ hiệu quả với các loại cá tôm cua nhỏ, hơn nữa còn phụ thuộc vào diện tích vùng nước. Mang ra biển... e là không được." Lục Vãn Đình nói xong còn khẽ cười một tiếng.

Hứa Thanh Hòa cảm thấy mình bị anh người yêu cũ cười nhạo.

Cậu thất vọng "ồ" một tiếng, làm mặt quỷ với Lục Vãn Đình, rồi ngồi xuống ghế đá thưởng thức món trà chiều của mình.

Cầm một con cá chiên từ trong đĩa lên, hai tay bóp nhẹ đầu và đuôi cá, chỉ cần dùng chút lực là bẻ đôi được, giòn đến mức nghe rõ tiếng rắc. Lớp thịt cá không bọc bột lộ ra, trắng nõn mịn màng, vẫn còn vương chút nước thịt, đúng là ngoài giòn trong mềm.

Cậu "ngoạm" một miếng, đầu tiên cảm nhận được lớp bột chiên giòn rụm, tiếp theo là phần thịt cá thơm ngậy bên trong, vừa giòn vừa thơm, mặn mòi vừa miệng. Ngay cả xương cá cũng được chiên giòn tan, không cần nhả xương mà có thể ăn trực tiếp.

Thỉnh thoảng cắn phải hạt muối tiêu rắc trên bề mặt, vị mặn pha chút cay nhẹ càng làm tôn lên độ tươi của cá.

Hứa Thanh Hòa thỏa mãn nheo mắt.

Lúc rảnh rỗi thì phải ăn chút đồ ăn vặt chứ!

Lục Vãn Đình ngồi đối diện nhìn cậu một lúc, đưa tay cầm một con cá chiên vàng giòn, đưa đến bên môi cậu.

Hứa Thanh Hòa nhìn con cá chiên sát ngay bên miệng, ý nghĩ đầu tiên là "Tay Lục Vãn Đình to thật, con cá nhìn nhỏ hẳn đi", rồi theo bản năng há miệng nhận lấy, hai má phập phồng nhai nhồm nhoàm như một con thú nhỏ đang được cho ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!