Lời vừa dứt, một cơn gió sớm mát rượi thổi qua sân, làm lá cây tì bà xào xạc, thổi rơi vài cánh hoa vương trên vai Hứa Thanh Hòa.
Rõ ràng là một buổi sáng không thể sảng khoái hơn.
Hứa Thanh Hòa: "..."
Bây giờ cậu nói vừa rồi mình mới tập xong một bài thể dục nhịp điệu thì có còn kịp không?
Lục Vãn Đình nhìn vào phần cổ áo hơi mở của cậu, nơi vùng da cổ vẫn còn ửng hồng, nhận ra điều gì đó, trong mắt xẹt qua một tia hiểu thấu và ý cười.
"Nóng đến thế cơ à?" Anh hỏi một cách đầy ẩn ý.
Bị anh hỏi một câu đầy "ý đồ xấu", Hứa Thanh Hòa cảm thấy hơi nóng vừa dịu đi lại có xu hướng bùng lên lần nữa. Mặt cậu đỏ bừng, nhưng miệng vẫn còn cứng.
"Đúng vậy! Là nóng đấy, không được sao!"
Nhìn dáng vẻ "không đánh tự khai" này của cậu, khóe môi Lục Vãn Đình càng cong lên rõ rệt hơn, nhưng anh không truy hỏi nữa, gật đầu dỗ dành: "Được."
Anh đưa tay nhẹ nhàng phủi cánh hoa tì bà trên vai Hứa Thanh Hòa, nói với cậu: "Vào ăn cơm thôi."
Hai người hiện tại cũng coi như đã có chút tiền, tuy phần lớn dùng để trả nợ, nhưng so với cảnh tượng lúc trước cả gia tài cộng lại chỉ có vài trăm văn thì vẫn khấm khá hơn nhiều.
Bữa sáng vì thế cũng phong phú hơn một chút.
Bữa sáng hôm nay là hoành thánh thịt tươi, mặt nước lèo hơi ngả vàng lốm đốm mỡ, nước dùng thanh trong, những chiếc hoành thánh bên trong chiếc nào chiếc nấy bụng tròn căng, lớp vỏ mỏng như cánh ve được nấu đến mức hơi trong suốt, có thể nhìn thấy nhân thịt hồng hào bên trong, vỏ mỏng nhân đầy, như thể giây tiếp theo sẽ vỡ ra dòng nước thịt tươi ngon.
Vì vừa mới thực hiện một "bài tập buổi sáng" tiêu tốn khá nhiều thể lực, Hứa Thanh Hòa đã sớm đói bụng, bưng bát hoành thánh lên bắt đầu ăn.
Lớp vỏ hoành thánh mỏng manh vỡ ra giữa răng, nước thịt hơi nóng lập tức trào ra, nhân thịt bên trong dai giòn không bị bã, rõ ràng là thịt mới băm, vừa tươi vừa thơm.
Cảm nhận được nước thịt ngọt lịm nổ tung trong miệng, Hứa Thanh Hòa thỏa mãn nheo mắt lại, nhanh chóng ném những rung động ám muội không đúng lúc trước đó ra sau đầu.
Ăn xong bữa sáng, hai người vẫn ai làm việc nấy, một người lên núi, một người đi bán trứng.
Hứa Thanh Hòa không quên chuyện lá sen, cậu mua một xấp lá sen khô —— loại lá sen mùa hè năm ngoái phơi khô, đợi đến mùa hè năm nay có lá tươi thì có thể dùng lá tươi, lúc đó khách mua đồ ăn có thể gói lại đưa cho họ, không để họ phải cầm tay không, đồ ăn cũng sẽ vương lại hương sen thoang thoảng dễ chịu.
Lá sen này Hứa Thanh Hòa mua từ sạp nhỏ ven đường, không đến cửa hàng rau củ của Triệu chưởng quầy. Một là chê giá đắt, hai là từ sau khi biết đối phương bị "liệt dương", Hứa Thanh Hòa luôn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Cũng chẳng biết anh người yêu cũ có chữa khỏi được cho ông ta không.
Cậu vừa nghĩ vừa bày sạp, vừa mới bày xong đã nghe thấy một trận ồn ào líu lo từ xa truyền đến.
"Tiểu thúc phu! Tiểu thúc phu!"
A Vân chạy ở phía trước nhất, hai bím tóc nhỏ nảy lên theo nhịp chạy, phía sau theo năm sáu đứa trẻ choắt, đứa nào đứa nấy đều huyên náo tưng bừng.
Hứa Thanh Hòa nhìn một cái mà muốn tiền đình.
Nhiều... trẻ con quá…
A Vân dường như là thủ lĩnh của đám nhóc này, xông lên phía trước nhất, mỗi đứa trẻ đều ngoan ngoãn đứng sau lưng cô bé. Một bé gái thắt bím tóc sừng dê ló đầu ra, nhìn chằm chằm vào những quả trứng kho trà trong giỏ tre mà nuốt nước miếng ừng ực.
"Tiểu thúc phu, A Vân nói trứng chú làm còn ngon hơn cả kẹo vừng nữa."
Bé gái tóc sừng dê lúc đầu nghe A Vân nói câu này đã kinh ngạc sững sờ: Kẹo vừng đã ngon như vậy rồi, mà trứng này còn ngon hơn kẹo vừng, vậy thì phải ngon đến mức nào chứ?
Cô bé không dám nghĩ tới.
Hứa Thanh Hòa nghe xong thì dở khóc dở cười —— sao đứa trẻ này cũng gọi cậu là tiểu thúc phu, thế này có đúng không nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!