Chương 92: Đi ra (hạ)

- Ha ha! Cao Lôi Hoa huynh đệ, anh đúng là "ở hiền gặp lành".

Tra Lý đi tới bên cạnh Cao Lôi Hoa vừa cười vừa nói. Không biết từ lúc nào hắn đã học lỏm được mấy câu nói văn vẻ của Cao Lôi Hoa, vừa học vừa "vọc" cũng thú vị.

- A.

Cao Lôi Hoa cười khẽ:

- Nhưng mà Tra Lý này, thật ngại quá, tôi phải đi ra ngoài rồi.

Cao Lôi Hoa ngẩng đầu nhìn lỗ hổng lớn trên không:

- Bây giờ phong ấn đã bị phá thủng rồi, tôi cũng nên đi thôi. Vốn định nghỉ ở lại bộ tộc Hoàng kim Sư tử làm khách.

- Ừ, tôi cũng đang muốn mời anh làm "khách VIP" ở bộ tộc của chúng ta.

Tra Lý cười nhẹ:

- Tuy nhiên dù sao thì anh cũng không phải là người trong phong ấn, bên ngoài mới là thế giới của anh, thừa dịp phong ấn còn chưa khôi phục, anh cũng nên đi sớm một chút đi.

- Ừm.

Cao Lôi Hoa mỉm cười, bàn tay vuốt ve khuôn mặt Bảo Bảo. Buồn cười nhất chính là lúc trước mình còn nói với Bảo Bảo là vĩnh viễn không rời xa cô bé, nhưng bây giờ lại phải xa nàng rồi. Ở nơi phong ấn này, có thân nhân của Bảo Bảo, bản thân không thể mang Bảo Bảo ra ngoài. Dù sao phong ấn này cũng là nhà của Bảo Bảo ...

Tra Lý bên cạnh nhìn Cao Lôi Hoa sau đó khẽ cười nói:

- Cao Lôi Hoa huynh đệ, anh đang lo lắng cho Bảo Bảo sao?

- Ừ, đúng thế.

Cao Lôi Hoa cười nhẹ sau đó quay sang Vong Linh Đại trưởng lão:

- Ngài Đại trưởng lão này, sau khi tôi rời khỏi đây, phiền ông chiếu cố cho Bảo Bảo. Hy vọng sau này tôi còn có cơ hội tới thăm nó.

Cao Lôi Hoa ôm chặt Bảo Bảo như không muốn rời xa, rồi trao cô bé cho Vong linh Đại trưởng lão.

- Cái này là đương nhiên, chăm sóc công chúa điện hạ là chức trách của ta mà.

Vong linh Đại trưởng lão chìa tay đón lấy Bảo Bảo đang ngủ say.

Nhưng đúng lúc này, lỗ hổng bên trên phong ấn đột nhiên phát ra kim quang mãnh liệt, sau đó một luồng kim quang từ lỗ hổng bắn vào, chiếu thẳng xuống người Cao Lôi Hoa.

- Chuyện gì thế này?

Cao Lôi Hoa hô một tiếng, bởi vì hắn cảm thấy đạo kim quang này lại dẫn theo một cỗ hấp lực, hút cả người Cao Lôi Hoa từ từ bay lên! Nguyệt Nhị cùng Bảo Bảo trong lòng Cao Lôi Hoa đồng loạt bị hút bay về miệng lỗ hổng.

- Ba Ba! Thế này là sao?

Nguyệt Nhị thấy tình cảnh này liền ngẩng đầu nhìn Cao Lôi Hoa.

- Không biết nữa, nhưng có vẻ giống một cách đi ra ngoài.

Cao Lôi Hoa ngẩng đầu nhìn về phía trước, tiếp đó hắn thấy chỗ thủng trên phong ấn đã không còn bị lôi quang phá hư, giờ đang chậm rãi khôi phục. Mà chùm ánh sáng này dường như muốn chuyển bọn họ ra ngoài.

Thấy Nguyệt Nhị cùng Cao Lôi Hoa bay lên, Tiểu Tam cũng vội vàng chạy vọt vào cột sáng đó.

Cao Lôi Hoa vội vàng vươn tay kéo Tiểu Tam:

- Tiểu Tam, nắm chặt tay ta, có thể chúng ta sẽ đi ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!