Thật lâu, thật lâu… Nhìn chằm chằm vào tiểu tử kia Cao Lôi Hoa dần dần cảm thấy có chút mệt mỏi, cảm cúm làm hắn nặng nề chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
Slime hoàng kim vẫn vây chặt ba khỏa ma tinh giống như lúc đầu.
Nhìn qua thì dường như một chút biến hóa cũng không có, nhưng nếu xem kỹ có thể nhận ra ma tinh bị vây quanh tựa hồ nhỏ đi một chút so với thời điểm ban đầu.
Nói cách khác, tiểu tử kia đang "chén" ma tinh.
Đây chính là kỹ năng đặc thù của Slime – cắn nuốt (thôn phệ) tiến hóa.
Chỉ cần cấp cho chúng ma tinh, chúng nó có thể biến hóa thành một loại ma thú nhưng cơ hội tiến hóa thành công rất nhỏ! Cấp bậc càng cao, khả năng tiến hóa càng thấp.
Slime có thể tính là ma thú trung cấp sơ giai.
Xác suất nó cắn nuốt (thôn phệ) ma tinh ma thú sơ giai thành công là 50%
Với ma thú trung giai thì xác suất chỉ có 5% thôi.
Còn đối với ma thú cao giai thì xác suất thành công lại xuống còn 0,5%.
Càng lên cao lại càng thấp! Nhất là khi cắn nuốt siêu giai ma thú thì xác suất thành công gần như có thể không tính!
Mà lúc này, tiểu tử kia cắn nuốt chính là ma tinh của siêu giai ma thú trưởng thành
- địa ngục tam đầu khuyển! Địa ngục tam đầu khuyển thậm chí còn là loại có "số má" trong danh sách siêu giai ma thú! Án theo đó thì trên cơ bản mà nói, tiểu tử kia nhất định là thất bại rồi!
Thế nhưng tiểu tử kia cũng không giống Slime bình thường, nó thuộc loại có trí tuệ! Thành công hay không còn chưa xác định được!
Nhức đầu cảm cúm làm Cao Lôi Hoa nhanh chóng ngủ say. (Sao nghe giống quảng cáo decolgen thế)
Đến một lúc nào đó, Cao Lôi Hoa cảm thấy có cái gì đang liếm mặt mình. Hắn hơi hơi hé mắt, phát hiện chính là tiểu tử màu vàng kia.
- Ây, tiểu gia hỏa, đã xong rồi sao?
Cao Lôi Hoa nhổm dậy, hai tay đón tiểu tử kia.
Tiểu tử kia liền phối hợp nhảy vào lòng bàn tay Cao Lôi Hoa.
Cao Lôi Hoa ôm chú nhóc sờ đông nhìn tây. Nhìn cả buổi cũng không phát hiện điểm biến hóa nào.
- Hic, sao lại không có chút biến hóa nào thế.
Cao Lôi Hoa buồn bực kêu, nhưng liền thoải mái ngay, dù sao cũng không kỳ vọng tiểu tử kia biến thành cái dạng gì, nếu tiểu tử này biến thành dạng chó ba đầu thì e là Cao Lôi Hoa khóc đến chết.
Nhưng mà Cao Lôi Hoa không phát hiện ra đồng tử trong đôi mắt của tiểu tử kia đã biến thành ba màu vàng, xanh, hồng.
Tiểu tử kia nghi hoặc nhìn Cao Lôi Hoa, sau đó vùi đầu vào ngực hắn.
"Ai, đói bụng rồi." Cao Lôi Hoa cười cười, lúc bắt đầu đánh nhau với con chó to kia rất nhiều chim bị dọa bay ra. Như vậy xem ra trong rừng cây hẳn không ít trứng chim. Trứng chim hoang dã nhưng cũng khá bổ dưỡng.
Cao Lôi Hoa nhổm dậy, bởi vì cảm mạo nên đầu óc hơi nặng nề, người cứ lắc la lắc lư.
Dựa vào trí nhớ, Cao Lôi Hoa đi tới chỗ rừng cây có nhiều chim biển bay ra ngày hôm qua.
Quả nhiên, trong rừng có rất nhiều tổ chim, trong tổ chim có rất nhiều trứng chim, cũng có rất nhiều chim non mới nở, Cao Lôi Hoa chọn mười mấy quả trứng hơi to to cho vào trong gáo dừa ăn thừa ngày hôm qua cho đến khi tràn đầy mới thôi. Chim non mới nở thì Cao Lôi Hoa không động đến bởi vì nó còn quá nhỏ. Trên bầu trời một đám chim biển bị dọa sợ bay lên, lượn trong không trung kêu chói tai, cũng không biết là khen một chút lương tâm giả dối Cao Lôi Hoa còn sót lại hay là mắng hắn ác độc.
Cao Lôi Hoa xoay người lại, bỗng nhiên phát hiện ra tên nhóc vừa rồi còn đang đi phía sau mình, trong tay nó đang cầm một quả trứng chim nhỏ nhìn Cao Lôi Hoa cười cười.
"Không thể nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!