Sau khi có được bánh xe của xe nôi, Cao Lôi Hoa vẫn luôn ở trong trạng thái hưng phấn, cười tủm tỉm đi theo phía sau Tra Lý hướng về phía bộ tộc Hoàng kim sư tử.
Chẳng qua tâm tình vui vẻ của Cao Lôi Hoa cũng không duy trì được bao lâu, bởi vì Tra Lý đã dẫn mọi người vòng vo trong rừng rậm suốt cả buổi chiều...
- Tra Lý.
Thanh âm của Cao Lôi Hoa lúc này trở nên ầm trầm.
- Tra Lý thúc thúc!
Giọng điệu nũng nịu của Nguyệt Nhi dường như mang theo sự tức giận.
- Tra Lý đại ca~
Ngay cả thanh âm khàn khàn như vịt của Tiểu Tam cũng có cảm giác kinh khủng như của phù thủy.
- Ha ha! Chỗ đó, chỗ đó, sắp tới rồi, thật sự sắp tới rồi! Nhất định lần nãy sẽ không bị lạc đường đâu!
Tra Lý lau mồ hôi, có điều những lời này của hắn đã không ít hơn ba lần trong cà buổi chiều nay rồi.
- Ngươi nếu còn dẫn sai đường thì... hắc hắc!
Ngón tay của Cao Lôi Hoa khẽ búng búng, một tia lôi quang màu đen nhảy ra trên tay của hắn.
- Không đâu, ta xin thề có Thú Thần, đường lần này nhất định đúng!
Tra Lý mướt mát mồ hôi, gác đại phủ vào sau lưng rồi sải bước về phía trước.
- Quên đi, nhân phẩm Thú Thần của các ngươi thật ra cũng không tốt lành gì cho cam.
Cao Lôi Hoa khẽ nói, nhưng không để Tra Lý nghe được. Thở dài một hơi, Cao Lôi Hoa nhìn xuống tiểu bảo bảo trong lòng, lúc này cô búp bé đáng yêu này đang ngủ say sưa...
- Dẫn đường nhanh lên một chút, tạm tin tưởng ngươi một lần nữa.
Nguyệt Nhi và Tiểu Tam bất đắc dĩ nói với Tra Lý.
- Hey, việc ấy, lần này nhất định phải tin tưởng ta!
Tra Lý vỗ vỗ ngực, sau đó bước nhanh về phía trước dẫn đường.
Hắn đã vậy nên bốn người Cao Lôi Hoa cũng đành phải đuổi theo một lần nữa!
Đi được một lát, Cao Lôi Hoa tự nhiên cảm thấy buồn ngủ, bước đi cũng chỉ là theo bản năng mà thôi, Tiểu Tam và Nguyệt Nhi cũng tương tự như thế, về cơ bản bộ dáng hiện giờ của ba người có thể dùng "xác không hồn" để miêu tả.
- Ai ôi!
Đi không bao lâu, đột nhiêu Tiểu Tam ở phía sau hét thảm một tiếng, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng động nàng té ngã trên mặt đất.
- Làm sao vậy?
Cao Lôi Hoa chấn động tinh thần, vội vàng quay đầu về sau. Lúc này chỉ thấy Tiều Tam té ngã trên mặt đất, xem ra chân trái của nàng dường như bị trẹo rồi. Nàng đang quỵ xuống dưới, ôm lấy bàn chân trái của mình.
- Để ta xem nào, làm sao vậy?
Cao Lôi Hoa bước tới bên cạnh Tiểu Tam, sau đó nhanh chóng chuyển tiểu bảo bảo từ trong lòng ra sau lưng, rồi dùng đai lưng buộc tiểu bảo bảo vào người mình.
Một loạt động tác này của Cao Lôi Hoa làm cho Nguyệt Khi và Tra Lý tròn xoe mắt, bởi vì tiểu bảo bảo không hề có chút phản ứng nào, trong quá trình bị buộc trên lưng chỉ rên hai tiếng ngái ngủ rồi lại tiếp tục khò khò. Xem bộ dạng này, e rằng có ném tiểu bảo bảo vào chảo dầu cũng không có phản ứng bao nhiêu mất! Nguyệt Nhi thầm nghĩ xấu.
Cao Lôi Hoa ngồi xồm xuống cạnh Tiểu Tam, cầm chân trái lên hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!