- Ai da... đau...
Cao Lôi Hoa rên rỉ thống khổ kêu lên hai tiếng, sau đó lôi cái tên không biết tốt xấu đang ngồi trên mặt mình xuống.
- Chết tiệt, vẹo cổ rồi!
Cao Lôi Hoa khẽ cử động cái cổ một chút lập tức một cơn đau đớn truyền đến làm hắn rên lên đau đớn, nếu không phải bản thân là một người từng kinh qua cái chết, thì lần này cái mông từ trên trời rơi xuống chỉ sợ cũng đủ cho hắn đi phục vụ với đại ca Quang Minh thần rồi.
Cao Lôi Hoa vặn vẹo cái cổ đang đau nhức của mình rồi ánh mắt hạ xuống nhân ảnh trong tay. Chính là cái tên từ trên trời rơi xuống lại còn ịn nguyên quả mông trên mặt hắn, khiến hắn bị sái cổ. Chết tiệt, đây quả thực là vũ nhục một cách trắng trợn!
- Thực... thực xin lỗi!
Tiểu tử kia vừa nhìn thấy ánh mắt sát nhân của Cao Lôi Hoa liền yếu ớt kêu lên một tiếng, tiểu tử kia nói chính là ngôn ngữ thông dụng của đại lục, cho nên mấy người ở đây đều có thể nghe hiểu. Thanh âm của nàng phi thường êm tai, khiến mọi người nghe đều hơi bị rung động.
- Ặc!
Sau khi Cao Lôi Hoa thấy rõ tiểu tử trong tay mình liền không khỏi rên rỉ một tiếng. Ở trong tay hắn là một tiểu cô nương xinh đẹp như búp bê, mái tóc dài màu vàng óng, nước mắt long lanh trong đôi mắt đen láy như sắp sửa trào ra, lại thêm ngũ quan đầy đặn khiến cô bé càng đáng yêu vô cùng.
Nhìn thấy tiểu cô nương bị mình hù dọa đến run rẩy, Cao Lôi Hoa nhếch miệng cười khổ. Với một cô bé xinh như búp bê này ngươi kêu Cao Lôi Hoa có thể làm khó dễ hay sao? Mắng nàng? Còn chưa kịp gào thét câu nào mà nhìn thấy bộ dạng ủy khuất của nàng Cao Lôi Hoa cũng đã không thể mở miệng rồi!
- Oa, Ba, em bé thật đáng yêu!
Nguyệt Nhị sau khi vừa nhìn thấy em bé khả ái như thế liền kinh ngạc hô lên.
Tiểu Tam cũng tiến lại gần, đại dương vô tận cũng không ngăn được ánh mắt nồng nhiệt của nàng. Nữ hài tử giống nhau đều thích những thứ gì đó dễ thương, tiểu thiên sứ giống như búp bê đang ở trong tay Cao Lôi Hoa này, còn khiến cho Cao Lôi Hoa có cảm giác không nỡ mạnh tay, huống chi là Tiểu Tam và Nguyệt Nhị.
Chỉ có Tra Lý bên cạnh phản ứng có chút khác thường, hắn nhìn chòng chọc tiểu cô nương với mái tóc vàng một nửa trong suốt đột nhiên xuất hiện, trong mắt Tra Lý tràn ngập thần sắc kinh ngạc và không dám tin. Lại dường như có một chút mừng rỡ.
- Tra Lý, anh biết đứa bé này sao?
Cao Lôi Hoa nhìn mắt Tra Lý, lúc này ánh mắt của Tra Lý rất phức tạp, dường như hắn biết đứa bé này?
- Không, ta không biết.
Tra Lý khẽ lắc lắc đầu, nhưng ánh mắt của hắn lại vẫn không rời cô bé.
- Ặc, chẳng lẽ không phải là hài tử của Sư tộc các ngươi sao?
Cao Lôi Hoa ngắm nghía cô bé đang mở to đôi mắt trong veo như nước nhìn mình.
- Dường như không phải.
Tra Lý nhìn cô bé khe khẽ thở dài.
- Nói như vậy cô bé này không phải người của sư tộc các ngươi?
Cao Lôi Hoa xoay xoay cái cổ của mình, đặt tiểu cô nương xuống mặt đất:
- Tiểu cô nương, cháu từ đâu tới vậy? Tự mình quay về được không?
- Không, hu hu.
Đầu cô bé lắc mạnh, nực cười, mãi mới dễ dàng trốn ra một lần, bảo nàng trở về sao? Mơ đi!!
- Thôi thế này đi, bé ngoan ngoãn ở chỗ này chờ cha mẹ của bé đến đón nhé!
Cao Lôi Hoa xoa xoa cái cổ, chết tiệt, sái cổ kiểu này có thể khiến hắn đau nhức vài ngày đây.
- Cháu không có người nhà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!