- Phong ấn? Phong ấn không thể phá được là sao?
Cao Lôi Hoa nghi hoặc nhìn lên bầu trời màu vàng. Tuy rằng cái lồng màu vàng này trông có vẻ ghê gớm nhưng làm gì đủ "trình" "không thể phá nổi"! Cao Lôi Hoa phỏng đoán rằng nếu mình bất kể hậu quả mà sử dụng hàng khủng "nhất quyền" kia thì có khả năng rất lớn là phá vỡ được cái phong ấn này. Hoặc nếu như lực lượng của mình mà mạnh hơn một chút thì dùng Phá Sơn Không cũng dễ dàng phá vỡ được nó.
- Ba ơi, đúng là cái tầng màu vàng này được xưng là phong ấn không thể phá. Đây là phong ấn do chính tay bốn vị chủ thần Quang Minh thiết lập đó.
Thần sắc Nguyệt Nhị như sắp khóc đến nơi rồi, nàng nghĩ đến cảnh không được gặp lại mẹ cùng anh chị em mà muốn khóc òa lên.
- Không phá nổi ư?
Cao Lôi Hoa nhíu mày nhìn tầng phong ấn màu vàng:
- Tuy phong ấn này rất chắc chắn nhưng không đến mức không phá được đó chứ?
- Tiểu huynh đệ à, ngươi có điều không biết đó thôi. Mấy chục thế hệ từ già trẻ lớn bé của tộc hoàng kim sư tử chúng ta đều tìm cách để phá vỡ cái phong ấn này. Nhưng kết quả thì đừng nói là phá, ngay cả làm cho cái phong ấn này động đậy mà cũng không được nữa là!.
Tra Lý cười khổ nói tiếp:
- Một tầng phong ấn này nhìn thì mỏng manh như vậy thôi, thế mà đã giam giữ hoàng kim sư tộc chúng ta trên ngàn năm nay rồi đó.
- Chẳng lẽ lợi hại vậy sao? Sáu cường giả thánh cấp của tộc các ngươi cùng nhau tác chiến mà không phá vỡ được sao?
Cao Lôi Hoa hơi lo lắng nói.
Tra Lý lại cười gượng:
- Một vị thần bày ra phong ấn thì thánh cấp có thể phá nổi sao? Huống chi đến bốn vị chủ thần cùng nhau hạ phong ấn này. Năm đó sáu vị thánh cấp cùng nhau ra tay, chẳng những không phá vỡ được phong ấn mà ngược lại còn bị phản lực đánh thành trọng thương luôn.
- Chẳng lẽ không có cách nào nữa à?
Nghe Tra Lý nói, Cao Lôi Hoa cau mày, hiện tại hắn cũng không còn tự tin có thể phá vỡ được phong ấn này nữa
- Thật ra thì có thể còn có một khả năng.
Tra Lý chỉ vào ba người Cao Lôi Hoa nói:
- Mấy người Cao Lôi Hoa huynh đệ đến đây như thế nào thì không chừng có thể thoát ra như thế ấy.
- Hic, ta không phải đã nói rồi sao.
Cao Lôi Hoa lắc đầu cười khổ:
- Bọn ta bị vết nứt không gian hút vào đây, giờ đào đâu ra cái vết nứt đó mà ra ngoài.
Tra Lý suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Người anh em Cao Lôi Hoa nè, có lẽ nếu muốn đi ra ngoài được thì chỉ có cái vết nứt không gian này mới có khả năng thôi.
Cao Lôi Hoa lắc đầu:
- Vết nứt không gian tuy có thể mang chúng ta ra ngoài nhưng phương án này mạo hiểm quá, độ an toàn không cao.
Cao Lôi Hoa khẽ thở dài, vết nứt không gian có phải chuyện giỡn đâu, lúc này đâu thể chơi trò đỏ đen được, lần trước xuyên qua vận khí đỏ, lần này ai dám chắc.
- Người anh em nói cũng đúng.
Tra Lý trầm tư một tý rồi thở dài:
- Có lẽ bộ tộc hoàng kim sư tử của chúng ta vĩnh viễn bị giam cầm ở bên trong cái phong ấn chết tiệt này thật rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!