- Ồ? Hóa ra người anh em vừa rồi đã phát hiện ra ta. Thế vì sao vừa rồi ngươi không ra tay nhỉ? Lúc đó ngươi cũng chưa rõ ta là kẻ địch hay không thì phải.
Gã thanh niên tự xưng là thú nhân này nhìn Cao Lôi Hoa cười tủm tỉm, thật khó tưởng tượng được vẻ mặt hắn khi cười thật quái dị.
Cao Lôi Hoa khẽ cười:
- Trên người ngươi không hề có sát khí. Không phải thế sao?
- Ha ha ha!
Gã tóc vàng cười phá lên, cũng không hỏi gì nhiều nữa
Cao Lôi Hoa cười nhẹ, tiếp tục lật lên lật xuống miếng "Mị Dương". Sở dĩ không xuất thủ với gã tóc vàng này đương nhiên không chỉ đơn giản vì hắn không có sát khí. Sát khí thật ra cũng không đáng tin cho lắm, nếu gặp phải các cao thủ có phương pháp che giấu sát khí của mình, giống như Cao Lôi Hoa vậy, chỉ cần hắn nguyện ý thì không ai có thể cảm nhận được sát khí của hắn.
Không ra tay do không cảm thấy sát khí chỉ là một nguyên nhân mà thôi, quan trọng nhất là…hiện giờ Cao Lôi Hoa cũng không biết mình đang ở nơi nào, cũng không biết ở đây có nhân loại hay không nữa. Lúc này, thật vất vả mới thấy một mống đến, tất nhiên là Cao Lôi Hoa không thể tùy tiện xử lý gã rồi. Bất kể ở đâu đi nữa thì việc có nhiều bạn bè vẫn tốt hơn có nhiều kẻ thù. Hơn nữa cái gã này cũng không có bộ dạng ác ý gì.
- Tiểu huynh đệ à, cái thứ ngươi nướng thật là thơm! Cả đời ta cũng chưa ngửi qua món nào thơm như vậy cả.
Gã tóc vàng ném thanh cự phủ sang một bên, sau đó ngồi xếp bằng xuống phía trước Cao Lôi Hoa, hai mắt cứ sáng lên nhìn ba con "Mị Dương" này, đồng thời ở trong lòng thầm đánh giá ba con nhỏ này đến tay hắn không biết được bao nhiêu đây? Thứ thơm như vậy nhưng mà hơi ít thì phải.
- Hề hề.
Cao Lôi Hoa mỉm cười:
- Ba con này không phải dành cho ngươi đâu, nhìn ngươi như vậy thì ba con này cũng không đủ một miếng cho ngươi rồi. Nếu muốn ăn thì nói với ta, ta làm cái khác cho.
- Hố hố.
Gã tóc vàng gãi gãi đầu:
- Cũng đúng, ba con này nhỏ thật.
- Còn phải nói.
Cao Lôi Hoa lại luân phiên lật ba con "Mị Dương", sau đó từ trong nhẫn không gian lôi ra một ma thú giống như con trâu nhỏ. Sau khi lôi con ma thú này ra, tay phải Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng vung lên một đao, trong nháy mắt một luồng lôi quang ngưng tụ trên tay hắn. Tay Cao Lôi Hoa vung lên nhẹ nhàng như một con dao sắc bén chém xuống chân sau con trâu nhỏ này, đồng thời dí lôi quang vào miệng vết thương, chỗ vết cắt không chút máu tươi nào chảy ra.
Cao Lôi Hoa làm vậy cốt là "show hàng" cho gã tóc vàng này nhìn thấy thực lực của mình. Hiện tại là bạn hay là thù còn chưa phân rõ, tuy rằng nhìn qua thì gã thật sự chưa có ác ý gì, nhưng lòng người khó dò thì đề phòng vẫn hơn. Chiêu này của Cao Lôi Hoa là "giết gà dọa khỉ" thôi. Chỉ cần gã này thực sự sẽ không gây ra điều gì bất lợi cho bọn mình, thì Cao Lôi Hoa sẽ đối xử có tình có nghĩa như với bạn bè.
Quả nhiên, nhìn một chiêu thức đó của Cao Lôi Hoa, gã tóc vàng kinh ngạc mở miệng hỏi:
- Người anh em, chiêu đó của ngươi thật là tuyệt vời! Làm sao mà hay thế? Hình như trong ma pháp lôi hệ cũng không có chiêu này.
- Hề hề, chút tài mọn thôi.
Cao Lôi Hoa khẽ cười, sau đó ném cái chân trâu vào bồn rửa, đồng thời bỏ phần thân còn lại của con trâu vào trong nhẫn không gian:
- Muốn chín mấy phần?
Cao Lôi Hoa vừa làm vừa hỏi.
Gã tóc vàng ngơ ngác.
- Chín mấy phần ư? Là sao vậy?
- À, ta hỏi là hỏi xem ngươi thích ăn thịt nướng chín mấy phần? Ngay cả nướng thịt chín cũng có mức độ, mỗi một mức độ chín đều có hương vị khác nhau.
Cao Lôi Hoa vừa cười vừa giải thích:
- Có các loại sau: Ba phần chín, năm phần chín, tám phần chín, và chín hoàn toàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!