Cao Lôi Hoa buồn bực thở dài, thầm nghĩ lòng mình sao lại mềm yếu như vậy! Bỏ đi, chẳng có biện pháp nào cả, đi cứu người thôi!
Nêu quyết định muốn cứu người, Cao Lôi Hoa liền cõng Nguyệt Nhi tăng tốc độ chạy nhanh tới chỗ phát ra tiếng kêu theo lời Nguyệt Nhi đã nói.
- Ủa? Đạo sư Cao Lôi Hoa, anh làm sao vậy, chạy sai đường rồi! Cửa ra không phải hướng đó mà!
Phía sau đột nhiên vang lên thanh âm lo lắng của mỹ nữ đạo sư Diệp Diễm, Cao Lôi Hoa quay đầu nhìn lại thấy Diệp Diễm đang dùng 'Phi tường thuật' mà chỉ có pháp sư tài năng cấp ma đạo sĩ mới có thể sử dụng được, vẻ mặt lo lắng nhanh chóng phi tới phía hắn.
- Ha ha, ta không chạy sai đường, yên tâm, ta chỉ đi cứu người mà thôi.
Cao Lôi Hoa cười nhẹ, sau đó quay đầu lại chạy theo hướng Nguyệt Nhị chỉ.
- Cứu người?
Diệp Diễm ngẩn người dường như quyết định được điều gì đó, cắn chặt răng nhanh chóng bay theo Cao Lôi Hoa!
Cao Lôi Hoa cõng Nguyệt Nhi dốc hết dị năng toàn thân, ngay lập tức tốc độ Cao Lôi Hoa tăng lên cực hạn. Dưới tốc độ như lôi điện, chỉ trong mấy giây đã tới nơi mà Nguyệt Nhi nói!
- Chính là đây sao?
Cao Lôi Hoa chỉ vào một khe lớn trước mặt nghi hoặc hỏi Nguyệt Nhi.
- Đúng vậy, ba ba, đúng lạ ở đây!
Nguyệt Nhi khẳng định chỉ cái khe sâu không thấy đáy trước mắt, tinh linh đối với thính lực của bản thân tương đối tự tin, dù sao các tinh linh lỗ tai lớn như vậy cũng không chỉ để làm cảnh!
Cao Lôi Hoa gật gật đầu, sau đó hắn tập trung tinh thần nghe một lúc, quả nhiên nghe được tiếng kêu cứu khe khẽ từ cái khe này vọng lên. Thanh âm tương đối yếu ớt, xem ra tiếng kêu từ dưới lên cũng mất một khoảng thời gian!
- Xem ra phải nhanh lên, nếu không cứu hắn có thể phải chết.
Cao Lôi Hoa cười cười, sau đó mắt nhìn xuống cái khe. Muốn cứu người trước tiên cũng phải đanh giá hoàn cảnh, vừa nhìn xuống Cao Lôi Hoa tức thì rên rỉ!
- A!
Cao Lôi Hoa trợn trắng mắt, cái khe trước mắt này sâu không thấy đáy, hơn nữa rộng hơn mười thước. Đã vậy vách đá lại bóng loáng như gương, gần như không có nơi có thế đặt chân. Dưới tình huống này, trừ phi biết bay nếu không sẽ chẳng có biện pháp đi xuống! Cao Lôi Hoa tuy rằng rất khủng, nhưng hắn cũng không biết bay! Tuy trong võ công Trung Hoa có khinh công, nhưng Cao Lôi Hoa lại không biết nội công, hắn là người có dị năng mà.
Nguyệt Nhi cũng ngẩng đầu nhìn cái khe này, vừa nhìn cái khe không ngờ lại khủng khiếp như vậy Nguyệt Nhi cũng ngượng ngùng thè lưỡi:
- Ba ba, con thấy thôi đi, cái khe như vậy nếu không phải thánh giai thì không thể đi xuống, chúng ta nên cầu nguyện cho người ở bên dưới đi!
- Điều này sao được!
Cao Lôi Hoa lắc lắc đầu:
- Trên thế giới này chắc chắn là không có người mà Cao Lôi Hoa ta muốn cứu không được! Nguyệt Nhi, tạm thời con đứng sang một bên, bây giờ con có thể đứng được không?
- A, không thành vấn đề.
Nguyệt Nhi thấy Cao Lôi Hoa lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, liền nhu thuận tuột khỏi lưng Cao Lôi Hoa, đứng qua một bên.
Cao Lôi Hoa khẽ cười với Nguyệt Nhi:
- Nếu tới đây mà không cứu người ta lên, không phải là ta thiếu năng lực sao? Hắc! Nếu đã tới, dù sao cũng phải thử xem!
Nói xong, Cao Lôi Hoa liền đi tới cạnh cái khe, thò tay xem xét vách khe, sau đó nhẹ nhàng gõ thử độ cứng của vách đá.
-Chắc là có thể.
Cao Lôi Hoa khẽ lẩm bẩm. Sau đó trên tay Cao Lôi Hoa lóe lên lôi quang, đánh một quyền về phía vách đá! Ầm, một tiếng, một quyền này của Cao Lôi Hoa dễ dàng tạo một lỗ nhỏ ở trên vách khe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!