Chương 58: Chọn bạn

Vong Linh cốc nếu gọi là cốc thì vẫn còn là xem nhẹ nó. Vong Linh cốc tọa lạc giữa hai tòa núi lớn. Phóng mắt nhìn ra toàn bộ Vong Linh cốc liền khiến tâm tình người ta như muốn sôi sục cả lên. Cái cốc như thế ít nhất cũng đủ cho cho hai cái Quang Minh đế quốc chui lọt thỏm. Đồng thời, hai ngọn núi cao ngất đến tận mây ở cạnh Vong Linh cốc như hai vị thần thủ hộ uy vũ đứng canh.

Ở cửa Vong Linh cốc bao phủ một tầng bạch quang lăn tăn, tầng bạch quang này chính là cái được mọi người gọi là phong ấn. Bên ngoài bạch quang là thế giới nhân loại bình thường. Còn bên trong bạch quang là hắc khí lờ mờ, thỉnh thoảng từ luồng hắc khí truyền ra một tiếng kêu thảm thiết và bi ai.

Vừa nghe thấy tiếng thét bi ai, Nguyệt Nhi Iập tức ôm chặt lấy Cao Lôi Hoa.

- Sợ hả?

Cao Lôi Hoa khẽ cười.

-Vâng!

Nguyệt Nhi gật gật đầu, trên người nàng có huyết thống tinh linh, đối với loại thanh âm này thấy rất lạnh lẽo.

Luke nhìn vào khe núi, sau đó nói với Cao Lôi Hoa, Ngô Thiên và Diệp Diễm:

- Đạo sư Cao Lôi Hoa, nếu không có vấn đề gì thì chúng ta có thể đi vào.

Ngô Thiên nhẹ cười:

- Chờ ta một chút. Phải chuẩn bị thật kỹ đã.

Nói xong, hắn lấy ra một cây quang minh pháp trượng trắng toát. Sau khi cầm cán cái pháp trượng nho bé ấy, Ngô Thiên liền khẽ niệm mội bài quang minh cầu nguyện.

Một lát sau, Ngô Thiên vung pháp trượng lên, một chùm bạch quang to lớn chiếu thẳng vào trên người đám học sinh.

- Quần thể ma pháp Quang minh hệ cao cấp, Quang Minh thần chiếu cố. Có thể ngăn cản một ít thanh âm làm cho người ta không thoải mái trong Vong Linh cốc.

Ngô Thiên mỉm cười nói với đám học sinh ma pháp.

- Hiện giờ mọi người có thể đi vào. Có điều phải chú ý, sau khi đi vào, ngàn vạn lần không được rời mọi người, nếu không, hậu quả chắc không cần ta nói đến đâu.

Các học sinh đều ngoan ngoãn gật đầu. Không cần đến Ngô Thiên nói, nếu lẻ loi một mình bị hãm nhập trong Vong Linh cốc thì cho dù là người thánh cấp cũng phải đau đầu.

- Được rồi, mọi người chuẩn bị cho tốt, vào đi thôi.

Ngô Thiên cười nhạt, đồng thời một đạo bạch quang chiếu thẳng trên người hắn, là người đầu tiên tiến vào Vong Linh cốc.

Sau đó, Diệp Diễm cùng Luke dẫn dắt các học sinh tiếp theo yên lặng tiến vào Vong Linh cốc. Cuộc diễn tập lần này là muốn các học sinh đi một vòng trong Vong Linh cốc, sau đó thuận tay loại bỏ mấy bộ xương khô là hoàn thành nhiệm vụ. Nói trắng ra là cũng có một chút ý tứ muốn cho các học sinh thêm can đảm.

Người cuối cùng đi vào Vong Linh cốc chính là Cao Lôi Hoa và Nguyệt Nhi. Cao Lôi Hoa gần như là phải lôi Nguyệt Nhi bước vào.

Sau khi bước vào Vong Linh cốc, cái đầu tiên đập vào mắt là các bộ xương khô lắc lư xung quanh cốc. Những bộ xương khô này xương cốt đã trắng bệch, trên người còn mặc ít khôi giáp cũ nát, tay còn nắm vũ khí đã rỉ sét. Cứ ba đến năm bộ xương khô lại thành một đội lắc lư chao đảo qua lại bên rìa Vong Linh cốc.

Các học sinh tiến vào trước dưới sự bảo vệ của Ngô Thiên ba vị đạo sư đã bắt đầu thi triển những làn sóng ma pháp công kích với các bộ xương khô này.

Bộ xương khô chẳng qua chỉ là đồ phế thải trong Vong Linh cốc. Cho dù là ma pháp của các học sinh không hề cường hãn, cũng có thể cắt chúng như cắt bánh mì.

Khi thấy những bộ xương khô đã dễ dàng bị mình tiêu diệt, những học sinh này kêu lên đầy hưng phấn. Sự sợ hãi lúc đầu đã sớm biến mất tăm. Chỉ có mấy nữ sinh còn đứng sau Ngô Thiên vẫn còn chán ghét nhìn bộ xương khô ghê tởm đó.

- Nguyệt Nhi, đừng sợ. Chỉ là mấy bộ xương bỏ đi thôi mà.

Cao Lôi Hoa ôm chặt Nguyệt Nhi, cô bé nhát gan bẩm sinh. Có huyết thống tinh linh, trong lòng Nguyệt Nhi đối với mấy bộ xương khô đó lại càng chán ghét. Cao Lôi Hoa lôi kéo nàng, Nguyệt Nhi ngẩng đầu khẽ nhìn bộ xương trắng hếu, lướt qua một cái, nàng lập tức rùng mình ớn lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn biến thành trắng bệch.

- Ai, quên đi.

Cao Lôi Hoa nhẹ lắc đầu, tay ôm tầu Nguyệt Nhi và vào ngực mình. Xem ra, muốn để cho nàng vượt qua sự sợ hãi thật không phải là chuyện dễ.

Kỳ thật, không chỉ có Nguyệt Nhi, mấy nữ sinh ma pháp đều có bộ dáng tương tự, đều ôm lấy nhau trốn phía sau Ngô Thiên. Chẳng qua các nàng không may mắn như Nguyệt Nhi, có một phụ thân cường đại như vậy che chở cho mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!