Chương 49: Họa là từ ở miệng mà ra

- Ha ha, thú vị thật nỗi đau thể xác à!

Cao Lôi Hoa cười khỉnh:

- Ta phải cám ơn ngươi đã khiến ta biết thì ra các ngươi là thủ hạ của tên ngốc Peter Larsen. Nhưng mà, hiện giờ sứ mệnh của ngươi đã hoàn thành rồi!

Dứt lời, tay phải Cao Lôi Hoa đặt trên đỉnh đầu hắn sáng lên một tia lôi quang màu tím.

- Ngươi muốn làm gì? A…

Tên ngốc đầu lĩnh chỉ cảm thấy trên đầu truyền tới một cơn đau thấu xương.

Lôi quang trên tay Cao Lôi Hoa lập lòe một lát rồi hung mãnh xông thẳng vào đầu tên kia.

- A…

Tên đầu lĩnh phát ra một tiếng kêu thảm, từng dòng máu tươi từ ngũ quan của gã chảy ra. Đại não là một trong những nơi yếu ớt nhất của con người, mặc dù có xương đầu cứng rắn bảo vệ nhưng điều này vẫn không thay đổi được sự yếu ớt và dễ dàng bị thương của nó.

Cao Lôi Hoa buông lỏng tay ra.

- Bịch!

Tên đầu lĩnh liền như một con chó chết ngã lăn xuống. (nguyên tác là rắn chết nhưng thấy đổi thành chó chết hay hơn :

-D

- QQ)

Lần này mười bốn người trước mặt Cao Lôi Hoa đều bị dọa cho ngây người, bọn chúng không ngờ rằng Cao Lôi Hoa đột nhiên lại ra tay giết người! Vốn tưởng rằng dựa vào oai thế của cứu viện thì Cao Lôi Hoa hẳn sẽ không dám làm gì. Dù sao lấy góc độ dân thường mà suy thì vừa nghe tới quân đội muốn bắt ngươi không bị dọa nhũn cả chân đã "đinh" lắm rồi.

Chỉ là Cao Lôi Hoa dám nghênh ngang giết chết đầu lĩnh trước mặt chúng, hắn giết tên đầu lĩnh giống như bóp chết một con kiến không một chút do dự nào. Vào lúc này, mười bốn thám tử nghiệp dư cuối cùng cũng biết cái gì được định nghĩa bằng hai từ sợ hãi!

- Tiếp theo, sẽ là mười bốn tên đần độn các ngươi.

Cao Lôi Hoa quay đầu lại nhìn mười bốn thám tử nghiệp dư.

- A .. giết người rồi! Giết người rồi!

Một người trong mười bốn tên thám tử nghiệp dư không chịu nổi kích thích, điên cuồng rống lên bỏ chạy theo hướng bên cạnh.

Vừa nhìn thấy có người dẫn đầu bỏ chạy, mười ba tên khác cũng vận hết sức từ thuở bú mẹ đến giờ ra mà chạy chả mấy chốc không còn một bóng dáng tên nào ở lại.

Nhìn mấy tên kia chạy trốn khắp nơi, Cao Lôi Hoa khinh miệt cười nhưng cũng không đuổi theo. Mấy tên này chẳng qua chỉ là tiểu lâu la, hắn căn bản không hứng đi "dạy" từng đứa. Muốn chơi thì chơi thằng đầu bự, đầu nhỏ Cao Lôi Hoa không rảnh hơi.

- Đáng tiếc, Peter Larsen, bây giờ là ban ngày, không phải là lúc cùng ngươi chơi đùa. Muốn chơi thì buổi tối chơi một trận cho ngon lành!

Cao Lôi Hoa lẩm bẩm. Theo đó, hắn rảo bước chuẩn bị đi về hướng nhà Tĩnh Tâm.

Nhưng chính vào lúc Cao Lôi Hoa chuẩn bị lướt đi, một chuỗi âm thanh ngựa phi cấp tốc từ xa vang tới.

- Không tệ, tốc độ tới rất nhanh đó.

Cao Lôi Hoa cười mỉm khen một tiếng, không thể không khen ngợi tốc độ và hiệu suất của đám người này. Nếu lúc ở Địa Cầu hiệu suất làm việc của đám người kia cũng cao như vậy thì quá tốt rồi! Nhưng giờ không phải là lúc để ý mấy chuyện này, đã quyết định tối nay tiếp tục trò chơi thì giờ tội gì phải cùng mấy tên kỵ binh này dây dưa cho phí hơi, dù sao mấy người Tĩnh Tâm còn ở phía trước Cao Lôi Hoa cần phải đuổi theo cho kịp.

Thân hình Cao Lôi Hoa vừa động, dưới chân hơi dùng lực nhẹ nhàng bắn lên một bức tường cao, sau đó ẩn dấu thân mình.

Cao Lôi Hoa vừa ẩn núp xong, một đội kỵ sĩ toàn thân võ trang hung mãnh xông tới nơi vừa rồi có hoa cúc phóng lên.

- A? Người đâu? Mọi người đi đâu hết rồi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!