Chương 482: Lấy danh phụ thần

Lúc Cao Lôi Hoa cùng Hắc Ám Ma Hổ tới đế quốc Bỉ Mông, thì thành Lai Nhân đã trở thành một xưởng xay thịt to lớn.

Trên bầu trời, tuyết trắng như lông ngỗng vẫn rơi xuống không ngừng.

Dưới mặt đất, máu vẫn chảy không ngừng.

Sắc máu trên nền tuyết, khắp nơi lộ ra một loại cảm giác tang thương bi tráng.

Thú nhân cùng viện quân Tinh Linh thua trận càng lúc càng rút lui co cụm lại, thành Lai Nhân đã trở thành cứ điểm phòng thủ cuối cùng.

Chỉ cần thành Lai Nhân bị công phá thì bảo đảm ngày đó tất cả người dân đế quốc Bỉ Mông cùng nạn dân Tinh Linh sẽ hứng chịu nanh vuốt của đám ma thú.

Ngoài thành, vô sô ma thú chật cứng đứng quanh tòa thành Lai Nhân, thành Lai Nhân đã trở thành tòa thành bị vây.

Cạnh con hào bảo vệ thành, Nguyệt Sư đi trước làm gương, thân thể Thái Thản làm cho Nguyệt Sư giống như một cối xay thịt, đi đến đâu ma thú chết đến đó. Đi sau Nguyệt Sư, mấy ngàn Hắc Ám Độc Nhãn Cự Nhân giơ cao nắm đấm màu đen giáng xuống đám ma thú, cho chúng biết rằng, Độc Nhãn Cự Nhân cũng không phải thứ dễ đụng vào mà trêu chọc.

Bọn Huyết kỵ sĩ thì đã sớm xông vào lòng đám ma thú tung kiếm cắt yết hầu của chúng. Những tên Huyết kỵ sĩ này vốn có thân thể bất tử, chỉ cần Cao Lôi Hoa không chết, thì bọn chúng không chết

Nhưng bọn Huyết kỵ sĩ dũng mãnh, Hắc Ám Độc Nhãn Cự Nhân hung hàn. Nguyệt Sư đáng sợ, cũng đánh không lại số lượng của đám ma thú. Ma thú đông kín trời chật đất thật sự là nhiều lắm.

Cứ như vậy, thành Lai Nhân bị phá chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

- Hai vị thiếu gia, nơi này nhất định bị công phá, chúng ta vẫn nên rời khỏi đây trước đi. Huyết kỵ sĩ bảo hộ Nguyệt Sư và Nguyệt Nhị nhẹ giọng nói.

Nhiêm vụ bọn họ đó là nếu không bảo vệ đươc thành, thì mang hai vị thiếu chủ trở về. Ý của chủ mẫu là hai đứa còn sống mới quan trọng nhất.

Tay Nguyệt Nhị vẫn không ngừng, cây Trường Cung được kéo liên tục. Làm cho cô nàng cũng là một trong những cối xay thịt trên chiến trường.

- Rời đi?

Nguyệt Nhị cười khổ, tay phải của cô co rút lại, bắn cung với cường độ cao làm cho cánh tay của Nguyệt Nhị bị thương.

Cho dù rời đi, có thể chạy trốn tới chỗ nào, Nguyệt Nhị bất đắc dĩ hít sâu, cô bé là một trong vài người biết người đứng sau cuộc chiến này là ai.

Bời vì, lúc ma thú vây đánh rừng rậm Tinh Linh, thân thủ hộ của Tinh Linh tộc, Tinh Linh Thần lại rời đi.

Bởi vậy Nguyệt Nhị biết, loạn không chỉ ở thế giới nhân loại. Còn có thần giới. Thế giới nhân loại cùng thần giới đều xảy ra loạn. Cái này chắc chắn có người thao túng đằng sau.

Hện tại ngay cả thần giới cũng loạn, đại lục thì càng loạn hơn.

Trên đại lục, nơi nơi đều có bóng dáng của ma thú, vậy biết chạy đi đâu?

- Tiếp tục chiến đấu đi, Nguyệt Nhị dừng một chút. Tiếp tục cầm Trường Cung. Đồng thời, con mắt cô khẽ nhìn lớp Tinh Linh cầm cung đứng đằng sau, cô không thể bỏ rơi họ được.

- Nhưng mà tiểu thư. Nếu cô xảy ra vấn đề gì?

Huyết kỵ sĩ muốn nói lại thôi. Bọn họ là Huyết kỵ sĩ. Bọn họ dựa vào Cao Lôi Hoa có thể trọng sinh vô số lần. Nhưng hai vị thiếu chủ lại không được.

- Ba có nói qua, chúng ta vẫn là chim ưng non. Một ngày nào đó. Chúng ta phải tự mình cất cánh bay lượn.

Nguyệt Nhị nhẹ giọng nói. Đây là lúc các nàng phải chứng tỏ mình.

- Quả thế.

Mấy Huyết kỵ sĩ liếc mắt nhìn nhau. Tất cả thiếu chủ đều một bộ dạng quật tính như vậy hết.

- Kỳ thật nếu có thể, ta vẫn thích làm một con ưng non hơn.

Nguyệt Nhị quay đầu. Đột nhiên nói thêm một câu

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!