Sâm Lâm Thụ Yêu nhai những dây leo nhỏ trong miệng một cách không thương tiếc. những hạt màu xanh lục li ti bay trên không trung.
Tất cả dây leo đều hoảng sợ kêu xèo xèo. nhưng không có một cây nào dám phản khảng. Chúng chỉ có thể yên lặng ẩn núp tại chỗ, chỉ còn cách đợi thiên địch Sâm Lâm Thụ Yêu nhổ chúng lên rồi đưa vào trong cái miệng tối om không nhìn thấy đáy đó.
Điêu mà những cây ở đây có thể làm là đợi Sâm Lâm Thụ Yêu ăn no nê đám cây này rồi, có thể buống tha cho những cây khác.
- Bỏ đi. vậy là được rồi. Thụ Yêu. Thời gian của chúng ta còn không nhiều, nhanh đi thôi.
Cao Lôi Hoa đã cắt đứt bửa tiệc ngon tuyệt của Sám Lâm Thụ Yêu
- Vâng!
Sâm Lâm Thụ Yêu lớn tiếng đáp. sau đó không nở nhìn đám cây trước mắt càng ngày càng cách xa.
- xoạt!
Giống như có được lệnh đặc xá. trong nháy mắt những dây leo nhỏ đó biến mất khói tằm mắt của Cao Lôi Hoa và đoàn người. Mãi mãi không bao giờ dám xuất hiện trước mặt Cao Lôi Hoa nữa!
Không có đám dây leo cản trở. tóc độ của Cao Lôi Hoa, thần Zues và mọi người tăng lên đáng kể.
• Đó là tháp Babel.
Cao Lôi Hoa ngước mắt nhìn tòa tháp cao ngất không thấy đỉnh. cảm xúc bùi ngùi.
Tháp Babel như ngọn bảo đăng trong bóng đêm. Cho dù là trong bóng đêm mịt mù vẫn dễ làm người ta phải chú ý đến.
- Đi thôi, nếu muộn khả nãng sẽ không xem được kịch hay. Thần Zues cười sang sảng thúc giục.
Cao Lôi Hoa, thần Zues và đám người nhanh chóng chạy thẳng về hướng tòa tháp, Sâm Lâm Thụ Yêu chạy theo phía sau mọi người. Trên đường cũng có gặp một ít đám dây leo chưa kịp rút lui. nhung chỉ cần Sâm Lâm Thụ Yêu hừ một tiếng là tất cả chúng vội vàng nhưởng đường, để lộ ra một con đường rộng.
Tháp Babel càng ngày càng hiện rõ. Cao Lôi Hoa đưa tay móc chiếc chìa khóa trong chiếc nhẫn không gian.
Tuy nhiên khi Cao Lôi Hoa tiến lại gần hơn chút nữa thì giật mình phát hiện cửa lớn của tòa tháp đã được mở.
- Chuyện này là sao?
Cao Lôi Hoa nhìn cánh cửa đang mở ra trước mắt hỏi.
Cánh cửa đang mở khiên Cao Lôi Hoa có cảm giác như nó đang há rộng miệng cười nhạo mình. Chìa khóa thực sự vẫn đang trong chiếc nhẫn trong tay mình. Vậy tại sao cửa lại bị mở ra như thế này?
- Chậc. Chậc. xem ra chúng ta muộn mất rồi! Vậy là chúng ta đã không xem kịp kịch hay rồi.
Thần Zues nheo mắt cười nói.
Dưởng như ông sớm biết cánh cửa lớn của tòa tháp sê bị mở ra
- Chuyện này là sao? Hãy giải thích ta biết. Cao Lôi Hoa quay sang nhìn thần Zues.
- Ha ha. Thực ra. chuyện này do một mình ngươi gây ra. Cao Lôi Hoa à. Thần Zues cười nói.
- Ta gây ra? Ta đã làm gì chứ? Cao Lôi Hoa câu mày. Bồng nhiên nhớ ra chiếc chìa khóa:
- Chẳng lẽ là chìa khóa giả?
- Đúng rồi. Chính chiếc chìa khóa ngươi để Huyễn Hồ lấy trộm mất là chìa khóa giả! Thần Zues cười vang
- Làm đồ giả mà như đồ thật, Cao Lôi Hoa, trình đồ làm đồ giả của ngươi vượt ngoài sức tưởng tượng của ta
- Ngươi đang khen ta hay đang cười ta vậy? Cao Lôi Hoa cười khổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!