- Thụ yêu, lần này xem như ngươi lập công lớn. ngươi có muốn cái gì không? Tâm tình lão Cao rất tốt. liền hỏi.
- Muốn cái gì...?
Sâm Lâm Thụ Yêu suy nghĩ thật lâu, mới nói:
- đúng rồi. chủ nhân, ta có Thể hay không nhờ ngài một việc.
- Chuyện gì? Chỉ cần ta có thể làm. ta sẽ cố giúp ngươi hoàn thành Cao Lôi Hoa hứa hẹn. nói.
Nhát thời hai mắt Thụ yêu tỏa sáng, nói:
- Chủ nhân. ngài có thể giúp ta có một mảnh rừng rậm không?! Tốt nhất. là loại rừng chỉ toàn cây mẹ ẩy!
- Rừng cây mẹ? Lão Cao lau mồ hôi nói:
- Cây mà cũng có cha có mẹ nữa sao?
- Tất nhiên rồi. cây tùng là cha, cây mai là mẹ chủ nhân đừng nói là ngài không biết à nha?
Sâm Lâm Thụ Yêu nghi hoặc hỏi.
- Được rồi. nguyện vọng này cũng không tính quá mức. Đến lúc đó ta sè kêu Saga với Nguyệt Sư cho ngươi mảnh đất nào cằn cỗi để cho ngươi trồng một rừng mai. Coi như là thực hiện công tác xanh hóa đế quốc Bỉ Mông với Quang Minh.
Lão Cao nói, lúc này hắn chỉ cảm thấy sau lưng mình chảy mồ hôi như thác nước. Thầm nghĩ trong lòng: Tùng làm cha. Mai làm mẹ, cái này cũng được sao?!
- Cảm ơn chủ nhân. Sâm Lâm Thụ Yêu cảm ơn.
- Cao lão đại, lão đại, cô gái kia đâu? Đã trộm đô rồi chạy rối à?
Cửa hành cung bị người đẩy ra, huyết kỵ tướng Thần Rèn vổ cái đầu bóng lưởng của mình hùng hổ chạy vào. ở phía sau hắn. huyết kỵ tướng Ca Đức chậm chậm tiêu sái tiến vào.
- đúng vậy. con bé đó đúng là loại người lòng dạ đen tối. Cao Lôi Hoa mĩm cười nói:
- Thần Rèn, ngươi đi kêu mấy tay dưới. nói cho tổ chức Lôi đem tin tức "một con ả hồ ly trong đám ma thú trộm một cái chìa khóa" loan truyền ra ngoài.
- Để cho người tổ chức Lôi loan truyền tin này sao? Chủ nhân. người có vẻ làm chút việc thừa rồi. Cái tin tức này. Phỏng chừng người tin không bao nhiêu đâu.
Heist lại vuốt cái đầu bóng của mình, nghi hoặc nói. Chỉ cần người có chút chỉ số IQ trên trung bình một chút thì cũng có thể dễ dàng nghĩ ra được việc có người trộm được đồ trong tay Cao Lôi Hoa là một chuyện phi lý đến mức nào.
- Người có ánh mắt tất nhiên cũng biết trong chuyện này có vắn đề. nhưng số người đó dù sao cũng không nhiều. Ngươi chỉ cần rải tin này ra là được! Cao Lôi Hoa nói.
- Không thành vắn đề. chủ nhân. Đầu bóng lưởng cười hè hè nói.
- Còn nữa. Ca Đức. ngươi mang một đám người, phụ trách bảo vệ cho con bé Huyễn Hồ kia. Nếu cần thì lâu lâu các người nhảy ra đánh cho cô nàng một chút. Đã diển kịch thì diền cho lớn vào.
Cao Lôi Hoa nói.
- Vâng. chủ nhân. Ca Đức lên tiếng.
- Sau đó, đến khi Ca Đức ngươi theo đuôi con bé đó đến đại bản doanh của đám ma thú thì nhớ chỗ đó giùm ta...
Cao Lôi Hoa vỗ về quà trứng trong lòng:
- Đợi đến ngày con ta ra đời, thì đó cũng là ngày tàn của hòn đão đó, ta sẽ đánh nó chìm ngiễm.
- Vâng!
Ca Đức lên tiếng, cùng đầu bóng lưỡng với Sâm Lâm Thụ Yêu rời khỏi hành cung của Cao Lôi Hoa, nhanh chóng đi chấp hành mệnh lệnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!