( Liêu âm thối: Một phép động thủ của phái Vy Đà trong Hình Ý Quyền, đòn này hình như đá vào chỗ ấy...)
Một trăm Hắc ám Độc Nhãn Cự Nhân cùng ra tuyệt chỉêu của minh" Hắc ám xạ tuyến.
Cả trăm cái Hắc ám xạ tuyến như trăm tia laze bắn lên trên trời cao, không cần ngắm chuẩn. chỉ cần mật độ dày đặc đủ chết người rồi.
Chỉ một đòn tấn công tùy ý, có tám đến chín con ma thú bị dính đòn. cả người cửng đơ rơi xuống mặt đất.
Từ độ cao đó mà rơi xuống, không nói cũng biết đời anh khó qua khói!
Thủ lĩnh nhóm ma quỷ đầy cơ băp này— A Nặc mang theo hơn trăm Độc Nhãn Cự Nhân đúng lúc đuổi tới, một trăm con mắt bắn chiếu lên năm mươi con ma thú siêu giai trên trời.
Cả đám Độc Nhãn Cự Nhân này ngước mắt lên nhìn những con ma thú. giống như nhưng con hùng ưng ngạo nghề trên trời cao nhìn xuống những con thỏ nhỏ bé trốn trong bụi cỏ.
Ơ? Hình như có chút sai nhầm. vì lúc này. đang bay trên trời là những con ma thú siêu giai chứ không phải những chiến sĩ Độc Nhãn Cự Nhân.
Mà có lẽ câu nói này nên nói ngược ngược đời tý. đó là đám Độc Nhãn Cự Nhân ngồi xôm dưới mặt đắt trong những bụi cỏ, như nhưng con hùng ưng ngước nhìn lên nhưng con thỏ đang bay lượn trên không trung?
Thôi. nói như thế nào thì kệ mẹ nó đi.
Dù sao, trong ánh mắt của đám Độc Nhãn Cự Nhân này nhìn những con ma thú siêu giai không có chút cảm tình nào. không có một ý đồ tốt đẹp
Ánh mắt của nhưng cự nhân làm cho đám ma thú bay trên trời sợ run bắn cả lên.
Nguyệt Sư thoải mái phủi phủi bụi bặm trên người, sau đó dùng tay che thằng nhỏ của mình. Đây là hậu quả của biến thân, trên người không còn một mảnh vài nào.
Sau khi che thằng nhỏ. Nguyệt Sư dùng đôi mắt ác ý nhìn đám ma thủ cười hè hè.
- Nói đi chứ. các ngươi không phải muốn chơi hội đồng với ông sao? Giờ ngon thì dô đi! lúc này. tình thế đã đồi ngược, đám ma thú lo lắng vạn phần khi nghe Nguyệt Sư nói thế.
- Thẳng nhóc chớ có kiêu ngạo, đừng tưởng mấy thằng Độc Nhãn Cự Nhân đó có thể cứu ngươi! Trước khi mấy thằng đó bay lên đây, chúng ta đã sớm bắt được ngươi rồi. Các huynh đệ, cùng xông lên với ông mày nào. Bắt thằng nhỏ đó trước khi đám Độc Nhãn Cự Nhân kia lên đây nào!
Một đồng chí có vẻ là Độc giác phi hổ ra sức cổ vũ đồng bọn, thân là chúa tể rừng rậm. đồng chí này toát ra khí thế uy nghiêm, dùng lời lẽ của mình tiếp tinh thần cho các anh em.
Nhưng rất nhanh! Ngay sau đó. hốc mắt Độc giác phi hổ đã ươn ướt!
-Ngao ô........
Đường đường là vua của rừng rậm, Độc giác phi hổ, lại kêu lên như một con chó sói.
Nó kêu như vậy. bởi vì lúc này, người của nó bị một cái chân lông lá khóa lại. Mà chủ nhân của cái chân đầy lông lá này không ai khác chính là gã cơ bắp A Nặc!
Chỉ thấy A Nặc bay lên sau Độc giác phi hổ. Nâng chân lên không chút khách khí ra một đòn liêu âm thổi! , A Nặc đá ra một cước, người bình thường chịu sao nôi?
Mà không hề dừng lại, A Nặc còn bồi tặng thêm mấy cước xuống người Độc giác phi hổ.
-Ngao ô.....
Ánh mắt Độc giác phi hổ trợn ngược lên, lông toàn thân nó trong nháy mắt dựng thẳng tấp!
-Cút đi!
A Nặc cười khà khà. giơ chân đá đít con phi hổ này.
-Ngao ố——
Độc giác phi hô lại kêu thảm thiết một tiếng, thật vất vả ngừng thân hình mình lại. Sau đó. chân trước của nó nhanh chóng thò ra sau. sờ sờ giữa háng tìm kiếm xem.
Sau đó đưa lên trước mắt mình nhìn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!