Chương 434: Ba đao của Huyết Sắc Minh Vương

Hoàng đế không vội đã làm thái giám chết.

Người nắm chìa khóa tháp Babel, Cao Lôi Hoa lúc này thì long đầy hạnh phúc bên vợ con. Còn người không có chìa khóa. Ngồi trong tháp sốt ruột là hai vị thủ lĩnh quần hùng thì lòng nóng như chảo đốt.

Bốn ngày trôi qua, đại thống lĩnh đã sớm mất đi sự bình tĩnh lúc trước, lo lắng điên cuồng. Dưới sự phân phó của đại thống lĩnh, các ma thú bên ngoài đều được huy động. Nhưng cho đến tận bây giờ vẫn chưa hề có tin tức gì của Cao Lôi Hoa. Giống như người này đã biến mất trên nhân gian rồi!

Ma vương Satan Ám cũng bắt đầu lo lắng, hắn vốn tưởng rằng chìa khóa ở trong tay Cao Lôi Hoa thì Cao Lôi Hoa sẽ tuân theo hẹn ước đến tháp Babel. Bởi trong suy nghĩ của hắn, Cao Lôi Hoa không phải là người lỗi hẹn.

Nhưng Ám không biết, trên cơ bản mà nói Cao Lôi Hoa cũng không phải một người lỗi hẹn, nhưng lúc này. Cao Lôi Hoa đang phải làm công việc cao cả cả đời của mình....

Thời gian mà tháp Babel xuất hiện đã qua một nửa, mà vẫn chưa hề thấy bóng đáng của Cao Lôi Hoa ở đâu.

Lúc này, cả hai thống lĩnh đều cực chẳng đã, đều mỏi mòn chở đợi mà không dám rời khỏi tháp Babel.

Vì thế, cả hai đều chịu đựng đau khổ, lòng như kiến bò, chờ Cao Lôi Hoa đến...

Có xà châu thương thế của Hải Hoàng lạc quan hẳn.

Cao Lôi Hoa nhìn Nguyệt Tích và vương tử xà nhân bị đóng băng nói với cha vợ:

- Ba à, mấy người này ba chuẩn bị xử lý như thế nào?

Hải Hoàng nhìn con gái và gã xà tộc trong lớp băng dày, con gái do mình ấp ra, bất chợt lão chợt già đi nhiều.

Tất cả những gì Nguyệt Tích làm chỉ là dành lấy quyển khống chế đáy biển.

Quyền lực là một thứ làm hại con người ta!

- Con rể, những người này, liền giao cho ta xử lý đi.

Hải Hoàng nói. Lão nhìn xà nhân mà đầy chán ghét.

Bộ tộc xà nhân đã muốn đối phó với lão, vậy thì hãy cho bộ tộc ngu ngốc này chịu lấy sự trừng phạt đi. Lão quyết xóa sổ bộ tộc này dưới đáy biển...

- Vậy, việc này giao lại cho ba vậy...

Cao Lôi Hoa cười hè hè, hắn vốn cũng lười xử lý việc này. Hải Hoàng tự nhận lấy thì Cao Lôi Hoa hắn càng cao hứng rồi.

- Ba ba.

Lúc này, đột nhiên Nguyệt Nhị kéo Cao Lôi Hoa.

- Sao?

Lão Cao nhìn Nguyệt Nhị.

- Ba ba. Khi nào thì ba sẽ dạy cho bọn con một chút bản lĩnh đây!

Nguyệt Nhị nhìn Cao Lôi Hoa đầy chờ mong, xem ra, càng ngày Nguyệt Nhị càng cảm thấy bất mãn với năng lực hiện tại của mình.

- Ha ha.

Cao Lôi Hoa vỗ về cô con gái yêu này rồi nói:

- Kỳ thật, lúc nào cũng có thể hết. Như thế này đi, vào ngày mai, các con đến biển san hô, ba sẽ dạy cho các con. ok?

Nguyệt Nhị lập tức vui vẻ gật đầu.

Chỉ đạo vũ kỹ, trong đầu Cao Lôi Hoa nhớ tới một người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!