Thân thể bán trong suốt của Tĩnh Tâm cũng đã trở về nguyên trạng
Nàng cảm thấy có chút suy yếu, vừa rồi nàng đó đóng băng khắp hải vực. Cho dù dùng quyền lực của Băng Tuyết Nữ thần cũng khiến nàng ăn không tiêu.
Tĩnh Tâm ngẩng đầu nhìn tảng băng xung quanh mình. Cứ như vậy, xà nhân vương tử cùng đám lâu la của mình đều đã đi đời.
Phía sau Tĩnh Tâm, đám trẻ đều há to miệng đến mức có thể đút được một quả dưa hấu.
Ngay cả Hải Hoàng cũng phải há to miệng ra. Hắn cũng không thể tin được bờ biển mênh mông đã trở thành một tảng băng lớn
Nghịch tử Nguyệt Tích cũng không ngoại lệ, bị đóng thành băng. Nguyệt Tích bị đóng băng với vẻ mặt hoảng sợ, và chân tay thì múa loạn xạ.
Vẻ mặt vương tử Lạc Khắc vẫn duy trì sự khó hiểu. Đến lúc bị đóng băng, hắn vẫn không biết là ai thi triển đóng băng thuật cường hãn như thế này.
- Ha ha!
Tĩnh Tâm quay đầu nhìn đám con của mình rồi nở nụ cười.
Nhưng đột nhiên nàng, ngã vật xuống. Hiển nhiên đây là di chứng của việc thoát lực.
Nhìn thấy bộ dáng suy yếu của mẹ, Nguyệt Nhị vội chạy lên đỡ lấy nàng.
- Ha ha!
Tĩnh Tâm cười nhìn về phía Tiểu Kim Toa Nhi đang há hốc mồm.
- Mẹ, con hứa về sau sẽ ngoan. Sẽ không để mẹ tức giận nữa.
Đôi mắt ngập nước của Tiểu Kim Toa Nhi nhìn Tĩnh Tâm, cô bé nhỏ giọng nói. Hôm nay nàng mới phát hiện ra mẹ lúc tức giận cũng thật đáng sợ.
Tiểu Rudolph cũng ra sức gật đầu. Tuy thằng bé không thể nói được, nhưng nó vẫn sử dụng hành động để biểu thị sự đồng ý của mình với lời nói của Tiểu Kim Toa Nhi.
Tĩnh Tâm nghe những lời nói của mấy đứa bé chợt cảm thấy sửng sốt, rồi phá lên cười.
Hai đứa bé này.
Tĩnh Tâm tới cạnh Tiểu Kim Toa Nhi rồi giơ tay lên, bấu hai má nhỏ nhắn của Tiểu Kim Toa Nhi.
- A a!! Đừng, mẹ ơi. Đừng kéo, đau con!
Kim Toa Nhi sau khi bị véo mặt, kêu lên.
Tĩnh Tâm nở nụ cười rồi thả tay ra.
- Mẹ, mẹ tới đây đi. Ông nội làm sao giờ?
Bảo Bảo ngồi cạnh Poseidon. Đối với người tụt quần chip của nàng, đã để lại trong nàng ấn tượng rất sâu. Sau khi biết người đó chính là ông nội của mình. Nàng lại càng quan tâm tới ông hơn.
Tĩnh Tâm bước tới bên cạnh Nguyệt Chấn Thiên. Hải Hoàng vẫn ôm bụng như trước, máu tươi đã chảy ra quá nhiều.
- Ba, phải làm sao bây giờ?
Dù sao tuổi của Tĩnh Tâm cũng còn bé, nàng không biết phải xử lý việc này như thế nào.
- Không có việc gì đâu, phỏng chừng chỉ cần tĩnh dưỡng vài năm là sẽ khỏi thôi.
Hải Hoàng cười khổ nói. Khuôn mặt của hắn trở nên trắng bệch.
- Có biện pháp nào để ổn định thương thế không ba?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!