Chương 429: Chắc hắn không nhận ra mình

Cao Lôi Hoa không thể không ca ngợi, lão lùn đúng là một thiên tài.

Nhưng đáng tiếc hôm nay lão lại đối mặt với Cao Lôi Hoa.

- Đáng tiếc. Không phải ai cũng không sợ chết như lão nghĩ đâu. Lão không nói, không có nghĩa là người khác cũng không nói.

Khóe miệng của Cao Lôi Hoa nhếc lên, hắn giơ giơ một vật màu trắng lên. Đó dường như là bộ phận giá trị của lão lùn thiên tài – óc của lão.

Cao Lôi Hoa còn thưởng thức miếng kim chúc nằm trong tay. Phiến kim chúc này chính lão lùn cầm khi đứng trong cấm vực, đây chính là tinh hoa của toàn bộ cấm vực này.

Miệng của lão lùn kia thật quá cứng, một chút tin tức cũng không để lộ ra. Nhưng kể cả khi hắn muốn nói ra, Cao Lôi Hoa cũng không cho hắn có cơ hội nói ra.

Nhưng cho dù lão không nói thì không có nghĩa người khác cũng không nói.

Cao Lôi Hoa cười rất "nhân từ" nhìn tám đại hán đang duy trì cấm vực.

Dù sao, không phải ai cũng có được tính tình bất khuất như lão lùn kia.

Ít nhất trong tám người này, sẽ có người sợ chết.

Sau khi Cao Lôi Hoa dùng cuồng lôi nhất kích đập nát tầng cấm chế. Thì cọng rơm cứu mạng duy nhất của bọn họ cũng biến mất.

Còn khi, Cao Lôi Hoa thân thiết nắm lấy óc của náo lùn. Rồi vỗ vai một đại hán.

Thì đôi mắt của tám người bọn họ bắt đầu ẩm ẩm.

Rồi khi Cao Lôi Hoa cười hiền lành với họ.

Thì bọn họ đã biết được tương lai kế tiếp của họ.

- Van cầu đại nhân, cầu ngài buông tha cho chúng tôi.

Lúc này tám người này nhìn như hung thần ác sát, mà hiện nay lại co quắp, như thỏ con thuần khiết nhìn lão Cao.

- Chậc chậc! Tha cho các ngươi cũng được. Chỉ cần đám người các ngươi khai sự thật ra. Ta sẽ đảm bảo sự sống cho các ngươi.

Lão Cao nói với đám người này.

Kể cả, cho dù đám người này không nói gì, thì Cao Lôi Hoa vẫn đảm bảo mạng sống cho họ. Bởi vì trên người bọn họ vẫn cón khiến Cao Lôi Hoa nẩy sinh hứng thú. Vậy nên, hắn sẽ không xử lý đám người này vội.

Thế nhân là như vậy

Dùng sức mạnh cùng thủ đoạn độc ác cũng không thể moi được tin tức gì của một người cho dù người đó chết cũng không nói một câu.

Nhưng lại có biện pháp cho bọn họ chủ động nói ra. Vì mạng sống bọn họ sẽ nói ra tất cả những thứ mình biết.

Vừa rồi, lão lùn cho dù chết cũng không nói một câu. Hơn nữa lão muốn làm một tấm gương để cho một số kẻ không kiên định có thể vững tin lên.

Nhưng rất tiếc, vận xui của họ là gặp Cao Lôi Hoa.

Nhay từ đầu, có lẽ tám tên này đã không muốn chết rồi.

Từ lúc Cao Lôi Hoa uy hiếp lão lùn " lão không nói không có nghĩa là người khác không nói". Và lão lùn lập tức chửi Cao Lôi Hoa là đồ đê tiện. Từ điểm đó có thể nhìn ra được.

Biết được ý chí không kiên định của đám người này rồi, mọi chuyện có thể sẽ tốt đẹp hơn. Chỉ cần ngay từ đầu xử dụng thủ đoạn cường hoành đập tan tâm ý kiên định của bọn họ, thì bọn họ sẽ làm tất cả vì mạng sống. Hình ảnh tám đại hán rưng rưng nước mắt này chính là kết quả của những hành động vừa qua.

-Cái gì chúng tôi cũng nói, chúng tôi nói hết.

Đại hán bị Cao Lôi Hoa vỗ vai lắp bắp nói. Hắn sợ chỉ cần hắn trái lời Cao Lôi Hoa, thì đầu của hắn cũng sẽ nổ tung như của lão lùn kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!