Chương 428: Mỹ nữ nổi giận, băng phong đại hải thập vạn lý

Biển rất sâu, sâu không thấy đáy? Mọi người đều muốn biết được biển sâu bao nhiêu. Nhưng người trên đại lục vĩnh viễn không biết được biển sâu bao niêu.

Hải tộc có một chút lý giải về độ sâu của biển cả với người trên đại lục.

Hải tộc có câu này: Trời cách đất bao nhiêu thì đó cũng là độ sâu của biển cả.

Nói cách khác, tuy không xác thực nhưng vẫn trong phạm vi mọi người có thể tiếp nhận.

- Ba!

Thấy Hải Hoàng tát Nguyệt Tích, Tĩnh Tâm chợt cảm thấy không đúng. Nàng vội bơi tới cạnh Poseidon. Đỡ lấy thân hình như sắp đổ của Nguyệt Chấn Thiên.

- Chết tiệt, đồ súc sinh.

Nguyệt Chấn Thiên chỉ vào Nguyệt Tích phẫn nộ mắng. Hắn phẫn nộ tới mức ngay cả cánh tay cũng run rẩy.

Hắn thật không ngờ đây là con gái của mình. Không ngờ con gái của hắn lại ra tay đối phó hắn.

- Ta tại sao lại sinh ra một đứa con như ngươi.

Hải Hoảng thở phì phò, rống lên.

- Chị đã làm gì ba?

Con ngươi màu lam tỏa ra hàn ý nhìn Nguyệt Tích.

- Khanh khách!

Nguyệt Tích ngã trên mặt đất chậm rãi đứng lên. Nửa bên mặt của nàng đã bị Nguyệt Chấn Thiên đánh cho đỏ lừ. Nhìn đầu nàng bây giờ thật giống đầu heo.

- Kỳ thật, chị cũng không làm gì cả.

Nguyệt Tích đứng dậy, nàng cười duyên không ngừng. Bộ dạng đó khiến mọi người kinh tởm:

- Chị chỉ khiến cha tạm thời nghỉ một lát, để tránh ba ngăn cản chuyện tiếp theo thôi.

- Không cần kêu ta là cha, ta không có một đứa con súc sinh như thế.

Hải Hoàng nghiêm mặt rít lên với Nguyệt Tích. Bàn tay hắn áp chặt vào bụng.

Khuôn mặt ngăm đen đã chảy không ít mồ hôi. Chắc hẳn hắn đã phải chịu không ít đau đớn.

- Ba.

Tĩnh Tâm dùng sức đỡ lấy Hải Hoàng, nhìn vào bụng ông.

Bàn tay che bụng của Hải Hoàng không ngừng trào ra những tia máu. Nếu nhìn kỹ còn có thể tháy ở giữa ngón giữa và ngón áp út còn có một chiếc kim màu hoàng kim.

- Ba, ba cố gắng lên, con sẽ lấy nó ra.

Tĩnh Tâm tự trách mình. Nếu ngay từ đầu nàng nhắc ba Nguyệt Tích có vấn đề, thì ba sẽ không bị thương như thế này.

Tĩnh Tâm tự trách mình. Nàng vội vươn tay ra rồi sử dụng trị liệu ma pháp của Quang Minh hệ.

Nhìn thấy nụ cười quỷ dị của Nguyệt Tích, Tĩnh Tâm luôn chú ý tới Nguyệt Tích. Nhưng chỉ tiếc sau khi Nguyệt Chấn Thiên ôm lấy nàng, nên Tĩnh Tâm không thể nhìn thấy được tay trái của Nguyệt Tích.

Mà cánh tay trái của Nguyệt Tích đã đâm lấy ba của mình – Nguyệt Chấn Thiên.

- Tĩnh Tâm, vô dụng thôi. Đây là thần cách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!