Chương 406: Tĩnh Tâm có mang (P1)

- Tin tức tốt? mà làm cho ta tế xỉu luôn? ngươi xác định sao, Ca Ðức?

Lao Cao vuốt ve nhẫn không gian hỏi lại Ca Ðức.

- Vâng, thưa chủ nhân. Ta có thể xác định tin tức này là tốt.

Ca Ðức nghiêm túc trả lời:

- Tạ xin lấy đanh nghĩa của chủ nhân ra thề, tin tức này đôi với chủ nhân là cực tốt.

- Vậy, người khách đưa tin đó là ai thế?

Lão Cao cảm thây mình bị Ca Ðức làm cho tò mò ngứa ngày không thôi, hận không thể lập tức biết được cái tin tức này là gi.

- Chủ nhân, người khách này vạn lần căn dặn, bảo ta không được nói. còn muốn ta chuyển lời cho ngài nhanh trở về. nếu sáng ngày mai mà còn không về đến thì đằng sau cái sẽ có một cái tin xấu cho ngài.

Ca Ðức bình tĩnh truyền đạt lại lời vị khách kia.

- Con mịa nó!

Lão Cạo tức điên. Cái thằng cha Ca Ðức này cũng thật là, không hề biết thông cho cái cảm giác "sốt ruột' của lão Cao. Dưới tình huống như vậy, thì ít nhất cũng cho biết tên của

vị khách này là gì, đến từ đâu.... Cái thằng Ca Ðức này đúng là một thằng đầu gỗ, không biết sự đời gì hết, không biết cụm từ linh hoạt a .......

Nhưng mà bất mãn thì bất mãn. Cho dù trong lòng ngứa ngày nhưng lão Cao cũng không có lợi dụng khế ước với thân phận chủ nhân của mình với Ca Ðức mà ép hắn nói tin tức ra.

Tù khi đám người Ca Ðức Sinh ra ý thức thì Cao Lôi Hoa cũng không có cưỡng ép bọn họ làm chuyện gì trái ý muốn của họ.

Ðây là thái độ Cao Lội Hoa đối xử với người một mà, lão Cao rất chủ trọng đến quyền riêng tư của các thuộc hạ. mặc dù có lúc lão Cao cũng rất tư tung tự tác.

- Sáng Sớm ngày mà bắt buộc phải trở về đến đó à.

Cao Lội Hoa ngẩng đầu nhìn bầu trên. Trên bầu trên, mặt trời đã ngã về phía tây. Bóng hoàng hộn thật đẹp, hic, cả ngày nay thật bận rộn, Sáng Sớm thì đi dẹp thành Nạp Tư, được lúc thì chạy theo con Báo Thần bự như quả núi. Làm một hội lừa lọc cười đau bụng thì

cũng hết ngày.

- Không cần phải Sáng mai đâu, nói với gã khách kia ta chút, tý nữa tavề đó ngay.

Tiện thể nói với gã đó, nêu tin tức đó mà không tốt thì lúc đó, hè hè, ta không xử đẹp gã thì ta kphải họ Cao...

Cao Lôi Hoa đưa ra một động câu đe dọa, Sau đó chủ động cắt đứt liên lạc tâm linh với Ca Ðức.

Ờ trong thành Lai nhân cách xa hang trăm cây số.

- Chủ nhân ngăn không trò chuyện nữa.

Ca Ðức quay đâu nói với một người tóc vàng dễ nhìn.

À .

- Ồ, thế Lôi Hoa có tỏ vẻ gì không?

Người tóc vàng hỏi.

-Chủ nhân bói..

Ca Ðức thay đổi giọng nói. Dùng kiểu cách nói chuyện của Cao Lôi Hoa nói lại:

- nói với gã khách kia đợi ta chút, tý nữa ta về đó ngay. Tiện thể nói với gã đó, nếu tin tức đó mà không tốt thì lúc đó, hè hè, ta không xử đẹp gã thì ta không phải họ Cao...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!