Nếu ở không phải là Cao Lôi Hoa và Cầu Cầu nắm giữ pháp tắc không gian thì cũng không thể nào phát hiện được người áo trắng này.
Mà ánh mắt của người áo trắng vẫn đang nhìn chăm chú vào hai con ma thú kia. không hề nghĩ không để ý xung quanh.
- Ồ?
Lúc lại gần. đột nhiên Cao Lôi Hoa phát hiện ra người này trông rât quen.
Người này dáng người mảnh mai. có thể nhìn thấy đôi môi đang mỉm cười.
Lão Cao đánh giá cẩn thận lại lần nữa, từ bộ quần áo dáng người, nụ cười đến cái quạt trắng đang cầm trên tay. (Vì nhìn 3D lập thể chưa quen).
- Là hắn?!
Lập tức Cao Lôi Hoa nhận ra được người thanh niên này. không tự chủ định thò tay vào bên trong nhẫn không gian, khẽ miết cái hột châu màu đỏ một cái. Nghe nói cái này là u đế. Mà chủ nhân của li đế này chính là thiếu niên tuấn mỹ trước mặt—Cửu U.
Nhưng cuối cùng Cao Lôi Hoa cũng nhịn được. Sự xuất hiện của Cửu U khiến sự việc càng ngày càng thú vị, lúc này hắn muốn bình tĩnh ở một bên coi kịch.
Trong tay Cửu U nắm chặt một miếng ngọc nhỏ, đó là thứ đồ chơi mà Satan đưa cho Cửu U. Cái đồ chơi này là do Sáng Thế thần tự tay làm cho Satan.
- Ta nhất định phải lấy được thứ đó trong tháp để giúp ngươi thoát khói nỗi sầu ưu bấy lâu.
Trong mắt Cửu U trở nên kiên định hơn. Hết thảy đều là vì Satan vĩnh viễn không biến thành ma.
Satan mới chỉ hóa ma một lần nhưng tránh khỏi kết số lần ma hóa càng nhiều, một ngày nào đó sẽ trở thành 'ma' thực sự. Vĩnh viễn không thể khôi phục. mất đi lý trí thành quái vật chỉ biết giết chóc mà tồn tại.
Mà nghe nói bên trong tháp Babel này có một thứ có thể giải quyết ma hóa này.
- Hà!
Cửu U thầm thờ một hơi, ánh mắt nhìn chằm chằm con báo và con trâu to lớn đi phía trước. biết thời gian của mình không còn nhiều lắm. Cánh tay nắm quạt của Cửu U càng lúc càng trở nên trong suốt. Sớm hay muộn nó sẽ lây lan hết toàn bộ thân thể. Đến lúc đó Cửu U sẽ biến mắt.
- Ha ha. Đáng hận, đáng hận mà!
Cửu U giơ tay trái mình lên. Trong lòng đột nhiên hận! Nếu không phải u đế của mình bị tên đó đoạt mất thì lực lượng của mình sẽ không yếu đến mức này.
Vừa nghĩ đến tên đó Cửu U hận nghiến răng. Đặc biệt là cái màu tóc bạc đó, Cửu U không sao thích nổi. Lúc này Cửu U hận không thể đem Cao Lôi Hoa biến thành một con heo. Nếu mà được vậy Cửu U sẽ bắt con heo đó. cạo lông nó, đem nấu nó. Ăn luôn thịt nó. nhai hết xương nó. thậm chí cả cốt tủy cũng hút hết. Heo là vậy đó, đều bị con người ăn như vậy mà. Nếu nói con người hận nhất là con gì thì đó chính là con heo rồi. Vì con heo bị ăn hết như vậy mà. Con người hận heo đến trình độ đó đấy.
- Cao Lôi Hoa, Mk, ta hận ngươi.
Càng nghĩ càng tức. Đột nhiên Cửu U mở miệng mắng một câu.
Người mắng vô tâm. Người nghe hữu ý!
Cao Lôi Hoa đang núp phía sau Cửu U vô tình nghe mắng thì tay run lên:
- Chẳng lẽ người này phát hiện ra ta?
Cao Lôi Hoa âm thầm sờ sờ cái mũi tự cười cười. Chăng lẽ thuật ẩn thân của mình lại kém đến trình độ này?!
- Trời ạ, ta suy nghĩ cái gì thế này.
Đột nhiên Cửu U hung hăng lắc lắc đầu, chẳng lẽ thực lực yếu làm ý chí cùng yếu đi sao? Tại lúc quan trọng thế này lại đi nhớ cái tên tiêu nhân Cao Lôi Hoa kia làm gì thế không biết.
Cố găng lên dây cót tinh thần, Cửu U đưa mất nhìn hai tên Báo Thân và Trâu Thân. Lúc này hai tên đến gần một cái hỗ nước.
- Không tốt. Chết tiệt. Không kịp rồi. Cửu u vội vàng đi ra khỏi không gian, nhanh chóng phóng theo hai tên Báo Thần và Trâu Thần.
- Có ý tứ. Cao Lôi Hoa cười hè hè rồi lén lút đi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!