Chương 401: Hỗn loạn ở tháp Babel (Trung)

Đối với một vị thần vương, người nắm giữ pháp tắc không gian như Cao Lôi Hoa thì dù là ai đi nữa, khi sử dụng ma pháp không gian đều có thể bị cảm ứng. Nếu một vị thần vương muốn, thì có thể cảm ứng được ngay tọa độ điểm đầu và điểm cuối của ma pháp không gian đó.

Thuấn di báo Tử tuy sử dụng ma pháp thiên phú thuần di của mình, nhưng đó cũng là việc vận dụng không gian để thuấn di. Mà chỉ cần vận dụng không gian thì Cao Lôi Hoa có thể dễ dàng biết được điểm cuối truyền tống.

Dựa vào lực cảm ứng không gian của mình. Cao Lôi Hoa đã xác định được thông đạo không gian mà Báo Thần thuấn di. Cao Lôi Hoa cười cười, thông đạo mở ra.

- Hà hà, muốn chạy trốn à, không có cửa đâu cưng!

Cao Lôi Hoa cười hà hà, lắc mình đi vào thông đạo không gian. Chắm chú theo dõi con báo này.

Đã lâu không có làm nhiệm vụ theo dõi người ta, lúc này, Cao Lôi Hoa có cảm giác hồi niệm về quãng thời gian trong tổ 13 năm xưa.

Rốt cuộc thì vào ngày mồng tám tháng tám sắp tới sẽ diễn ra sự kiện gì vậy? Tại sao những con ma thú lại điên cuồng lẻn vào đế quốc Thú Nhân? Tất cả đáp án có thể tìm được trên người của con báo này.

Thuấn di báo tử mỗi lần thuấn di đều không để quá xa, không giống như Cao Lôi Hoa có thể thuấn di khoảng cách không giới hạn khi nắm giữ pháp tắc không gian, do đó nếu khoảng cách mục tiêu của thuấn di báo tử quá xa thì nó phải thuấn di nhiều lần do giới hạn của mình.

Cao Lôi Hoa đuổi theo sát nó phía sau, tổng cộng tiến hành ba lượt Không Gian Khiêu Dược (Nôm na là thuấn di, đi qua thông đạo không gian để đến điểm đến), Cao Lôi Hoa rốt cục thấy được cái núi thịt khổng lồ của Báo Thần.

Ba lần Không Gian Khiêu Dược, một lần tầm cỡ ba mươi kilomet. Lúc này Cao Lôi Hoa đứng cách xa con báo này tầm một trăm thước.

Nhìn con báo to như quả núi từ đằng xa, Cao Lôi Hoa nín thở, tập trung tinh thần quan sát.

Lúc này, móc lấy gã béo Bội Lạc Đức thuấn di ba lần, cuối cùng Báo Thần cũng gần đến mục tiêu thuấn di.

- Mẹ nó.

Lão Miêu lau mồ hôi trên trán. Oán hận nhìn thằng cha thú nhân họ nhà báo này mà chửi. Bà nội nó. Vừa rồi ba lượt thuấn di tầm một trăm kilomet là có. Không nghĩ tới phải đem thằng cha béo như thùng phi này thuấn di liên tục ba lần đến một trăm kilomet, cái thằng nặng thiệt!

Khoảng cách một trăm kilomet nói gần cũng không gần, nói xa cũng không xa. Tuy rằng lão Miêu đã đạt đến trình độ thần cấp. Nhưng thứ nhất là lão Miêu hắn vẫn không phải là thần vương, không thể nắm giữ pháp tắc không gian. Thứ hai, báo thể của lão Miêu hắn quá lớn nên mỗi lần thuấn di đều tiêu hao năng lượng rất là nhiều. Hơn nữa, lần này cũng là do cái thằng mập trên tay này. Cái thằng này tuy không to lớn lắm nhưng cũng là một sinh mệnh.

Mà việc thuấn di mang theo sinh mệnh có ý thức rất là khó khăn, dẫn đến năng lượng bị mất đi nhiều hơn so với bình thường.

Cho nên, khoảng cách một trăm kilomet lão Miêu phải chia làm ba lần thuẫn di mới đến đích. Đến nơi, lão Miêu thở phì phò vì mệt.

- Cái thằng chết tiệt này. Giờ ta đã tuân theo ước định xách ngươi rời đi khỏi nơi đó rồi đấy!

Móng vuốt lão Miêu buông lõng, trực tiếp ném cái thằng cha thú nhân họ nhà báo mà béo như con lợn này xuống đất nói:

- Ước khế tạm thời giữa chúng ta cũng đã xong rồi nha con.

- Vâng, vâng.

Gã báo mập Bội Lạc Đức lắc lư cái đầu choáng như chong chóng quay. Sau đó nhìn lão Miêu cao lớn như ngọn núi này gãi đầu liên tục.

- Hừ!

Lão Miêu hừ lạnh một tiếng, ánh mắt hắn nhìn gã báo mập Bội Lạc Đức này tràn đầy sát khí, lúc này lão Miêu rất muốn bụp chết thằng khốn triệu hồi Báo Thần vĩ đại hắn.

Tiếp xúc ánh mắt muốn giết người của lão Miêu, gã béo Bội Lạc Đức liền cúi đầu lùi lại, không dám nhìn thẳng lão Miêu chút nào.

- Quên đi. Mẹ nó.

Cuối cùng lão Miêu bèn bĩu môi không thèm giết cái thằng béo múp như thùng phi di động Bội Lạc Đức.

- Dù sao cũng là người trong họ hàng nhà báo, ngươi cút đi cho ta. Từ nay về sau đừng để ta nhìn thấy nhà ngươi nữa. Nếu không, lần sau khi nhìn thấy ngươi thì ta nhất định sẽ xử lý nhà ngươi một cách kỹ lưỡng đó.

Lão Miêu phất phất tay ý bỏ qua. Tuy rằng thằng cha đó là thú nhân đầu báo. Nhưng dù sao thì cũng có ba bốn phần giống báo. Cũng coi như là có họ hàng đằng xa tít gì đó đi. Dù sao thì cũng tính là họ hàng, mà họ hàng thì không nên xuống tay quá.

Cho nên, cuối cùng lão Miêu bĩu môi mà tha cho cái thằng béo mập này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!