Chương 40: Đều mang ý gian

- Một tên không có ấn ký thánh cấp không đáng giá để chúng ta quan tâm. Trái lại, nam nhân kia rất mạnh, lão đoán hắn là bậc gì?

Phong chi Kiếm Thánh Robinhood nhìn Cao Lôi Hoa hỏi Lôi hệ Thánh ma đạo sư Solomond.

- Không biết, thật kỳ quái, hắn đã động thủ rồi, nhưng ta vẫn như trước, không cảm giác được ma lực dao động trên người hắn, cũng không cảm thấy loại cảm giác đặc biệt của thánh cấp bậc bảy.

Lôi hệ Thánh ma đạo sư Solomond tự hỏi một phen sau đó nói:

- Nhưng có thể khẳng định một điểm, hắn có sức chiến đấu không thua gì bậc bảy!"

Solomond dừng một chút rồi nói tiếp:

- Cho nên bất kể thế nào, chờ sau khi hắn đánh xong, chúng ta phải tìm biện pháp đưa danh tự của hắn vào học viện của chúng ta? Bất luận như thế nào, một người mà nghi ngờ là cao thủ thánh cấp nên tận lực lôi kéo, mượn sức, ít nhất không để cho hắn thành kẻ địch của chúng ta! Đồng thời chú ý kỹ gia tộc Peter, không để bọn họ tìm mấy đứa nhỏ này gây phiền toái. Cao thủ thánh giai, cũng không phải là dễ chọc.

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Phong chi Kiếm thánh Robinhood cười nhẹ, đồng thời hai mắt rực sáng nhìn Cao Lôi Hoa như nhìn mối tình đầu của lão. Lão cũng giống Cao Lôi Hoa, bậc thánh như lão mấy khi có được đối thủ. Duy nhất Solomond có thể làm đối thủ của thì lại là ma pháp sư, đọ sức cũng không có hứng thú.

Còn về việc cánh tay bị chém của Peter cũng nằm ngoài phạm vi lo lắng của hai vị viện trưởng đại nhận. Thế giới này là thế giới của kẻ mạnh, hơn nữa Saga ở trên đài khiêu chiến đả thương Peter. Về tình về lý nó đều đúng.

Cho nên thương thế của Peter cũng chỉ có thể tự trách mình mà thôi.

Dù sao cũng là nhân tài của học viện, bởi vì Peter khiêu chiến bị thương, sự việc vốn nhỏ, kẻ dưới tự nhiên có người sẽ xử lý ổn thỏa việc này.

Duy nhất cần phải chú ý là gia thế của học sinh Peter kia dường như có chút thế lực, chú ý không để bọn họ báo thù Cao Lôi Hoa là ổn…

Bên trong kết giới Cao Lôi Hoa đánh đấm sướng lịm người. Cao Lôi Hoa đã ao ước cảm giác này từ rất lâu rồi. Loại cảm giác sảng khoái này đã nhiều năm không gặp. Từ sau khi Cao Lôi Hoa đạt đến bậc bảy, đã không có mấy người là đối thủ.

Bốp! Hai đạo nhân ảnh một vàng một đen va vào nhau cực mạnh sau đó lại bắn ra!

- Xem ra đi tới dị giới này cũng không phải chuyện xấu! Ít nhất nơi này có đối thủ!

Cao Lôi Hoa hưng phấn liếm mép:

- Đến đây đi! Làm cho bão tố mãnh liệt hơn đi nào!

Cao Lôi Hoa gần như rống lên những lời này.

Giữa lôi quang, dáng người Cao Lôi Hoa thật cao lớn. Lời của Cao Lôi Hoa thật kích động, mà động tác của hắn cũng khốc liệt.

Nhưng mà phía đối diện hắn, Peter Ansfelden lại trái ngược với tâm tình kích động hiện tại của Cao Lôi Hoa.

Hai mắt Peter Ansfelden tràn ngập tơ máu nhìn Cao Lôi Hoa chằm chằm, trong mắt hắn tràn đầy vẻ không cam lòng.

Đột nhiên, " a~~ rống~~~ " hắn phát ra một tiếng kêu thảm liệt.

Tinh thần Cao Lôi Hoa lập tức hưng phấn, lên gân chuẩn bị sẵn sàng "chiến" tiếp.

Đùng! Sau một tiếng kêu to Peter Ansfelden bỗng đột ngột ngã lăn trên mặt đất. Từng tia máu ứa ra từ da hắn, trong nháy mắt nhuộm hắn thành một người máu.

- Ủa?!

Cao Lôi Hoa mở to hai mắt nhìn Peter Ansfelden . Chẳng lẽ hắn lại dùng bí pháp triệu hoán cường đại nào đó? Cao Lôi Hoa nghi hoặc nghĩ.

Nhưng mà thời gian trôi qua đã thật lâu, Peter Ansfelden vẫn không phản ứng gì! Cao Lôi Hoa có chút không kìm được, hắn nhẹ nhàng bước tới bên người Peter Ansfelden giơ chân gẩy gẩy y.

Không có phản ứng. Lại đá thêm một cước nữa. Vẫn không phản ứng.

- Con bà nó, không thể nào!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!