Chương 397: Có người cướp đồ chúng ta

Từ lúc sáu người này nhảy lên ám sát Cao Lôi Hoa cho đến lúc bị lôi nguyên tố trong không khí phẫn nộ đánh cho cháy đen thui chỉ trong nháy mắt mà thôi. Tất cả binh lĩnh Liên Minh Thương Nghiệp đều chìm trong mặc niệm, thương tiếc thay cho sáu vị anh hùng quả cảm đã anh dùng hy sinh!

Tuy vậy, tất cả vẫn ngỡ ngàng không hiểu vì sao sáu người này đột nhiên xông lên hô một tiếng rồi biến thành bánh nướng cháy!

Khóe miệng của Huyết kỵ tướng Ca Đức lộ ra nụ cười. Hắn vuốt ve thanh trường kiếm đỏ như máu trên tay, sáu cỗ thi thể này, cũng không phải là cái kết cho cuộc chém giết đẫm máu, mà nó chỉ là khúc dạo đầu cho chuỗi chém giết điên cuồng tiếp theo mà thôi

- Nhớ rõ, chỉ lưu lại vài người còn sống thôi nhé.

Cao Lôi Hoa vuốt ve nhẫn không gian trên ngón tay mình. Nói.

- Vâng. Thưa chủ nhân của ta, huyết kỵ sĩ vĩnh viễn nguyện ý vì ngài cống hiển hết sức lực mình.

Huyết kỵ tướng Ca Đức là ngươi nhanh nhạy nhất. Kiếm của hắn đã rút ra ngay từ khi Cao Lôi Hoa nói còn chuyện giải quyết! Từ lúc nghe được mệnh lệnh của Cao Lôi Hoa, cả người Ca Đức như biến thành một tên tử thần. Hung tợn xông thẳng về phía viện quân của Liên Minh Thương Nghiệp.

Mặc dù Ca Đức là người phản ứng nhanh nhất nhưng người chạm trán đối mặt với đội quân Liên Minh Thương Nghiệp đầu tiên thì không phải là hắn!

Người đầu tiên xông lên chém giết đội quân viện binh của Liên Minh Thương Nghiệp chính là thủ lĩnh của tộc Độc Nhãn cự nhân—A Nặc!

Sau khi nghe mệnh lệnh của Cao Lôi Hoa, A Nặc đã nhanh chóng chạy lên dẫn đầu đội hình chém giết. Mặc dù tốc độ của A Nặc không có nhanh bằng Ca Đức, hơn nữa còn chậm nửa nhịp, nhưng thế thì sao. A Nặc người cao to, đi lại thẳng đứng! Một bước chân của hắn đã đến trước mặt đám quân viện binh dày đặc phía trước rồi!

Mà ở ngay phía sau A Nặc là một đám Độc Nhãn cự nhân đang đỏ cả mắt xông theo! Nhìn ánh mắt đỏ như máu của những tên Độc Nhãn cự nhân này đều khiến mọi người hiểu ra, những tên điên này đã vào trong trạng thái điên cuồng vì chém giết rồi!

Có lẽ đời trước của những tên Độc Nhãn cự nhân— thủ hạ của Lôi thần là một đám khỏe mạnh nhưng yêu hòa bình. Nhưng dưới tác dụng cải tạo của luồng ma khí hắc ám trên mặt trăng tím, lúc này đám Độc Nhãn cự nhân không những khỏe mạnh hơn trước mà bọn họ cũng là những tay không hề yêu thích hòa bình chút nào.

Những tên cự nhân trở về từ mặt trăng tím đó không một tên nào là hạng tốt đẹp gì! Hơn một ngàn năm chiến đấu với bộ tộc ác ma đã có thể bồi dưỡng cho thú nhân những chiến sĩ xuất sắc, tất cả bọn họ giống như sinh ra là để làm kẻ cuồng chiến.

- AAA!

Cái chân khổng lồ to như cột đình bước vào trong đội ngũ viện quân Liên Minh Thương Nghiệp, viện quân tuyệt vọng nhìn những cự nhân giẫm chết người xông pha giữa lòng quân, một trăm cự nhân, đối với bọn họ là sự kinh ngạc quá lớn.

Có lẽ, một trăm Độc Nhãn cự nhân cũng không phải là đối thủ của Huyết kỵ tướng Ca Đức khi đã thành Hỏa thần. Nhưng độ ảnh hưởng của một trăm cự nhân này tuyệt đổi vượt xa một mình Ca Đức trên chiến trường!

Đối với tất cả binh chủng trên đại lục này mà nói, chỉ cần để cho đám cự nhân này xông vào giữa lòng quân, tuyệt đối là một hồi tai nạn khủng khiếp!

Thân thể khổng lồ như một cỗ xe tăng di động, mắt như đại pháo bắn tỉa, chân tay chỉ cần quơ cũng làm người ta tan xương nát thịt.........

Có thể nói, mọi bộ phận trên cơ thể cự nhân đều là hung khí đoạt mệnh. Chỉ cần bọn họ lao vào được chỗ đông người thì chỗ đó coi như là địa ngục trần gian. Tay chân tùy ý vung lên thôi là có khối kẻ đã a men gặp thượng đế, ô hô gặp Diêm vương.

- Hách Lạp thần tại thượng.

Nguyên soái Khăn Đức Nhĩ bi thống mà kêu lên. Chuyện phát sinh đến mức độ này thật là oan cho hắn quá. Khăn Đức Nhĩ hắn có thể lấy danh nghĩa của thần ra mà thề. Sáu cái tên sát thủ, sáu cái tên mà mọi người dân thành Nạp Tư nghĩ là anh hùng đó không phải do hắn truyền lệnh ám sát.

Sáu cái tên sát thủ đó. Có thể nói là một đám sát thủ đỉnh cao của đại lục này, bọn họ đã chọn được thời cơ chín muồi nhất như Cao Lôi Hoa lơ là, chăm chú nhìn lên bầu trời để mà tiến hành ám sát, vốn lúc đầu bọn họ tưởng rằng chỉ cần ám sát được Cao Lôi Hoa rồi thì mọi chuyện tiếp theo rất dễ giải quyết. Bởi bọn họ đã nhận ra Cao Lôi Hoa là đầu não của đám người san bằng thành Nạp Tư này. Nhưng mà, thật đáng tiếc, lúc ấy bọn họ đã không hề nghĩ đến hậu quả của việc mình ám sát thất bại là gì!

Nhìn cả đám Độc Nhãn cự nhân ra oai làm dáng trong lòng nhừng tên viện quân của Liên Minh Thương Nghiệp mà huyết kỵ tướng Ca Đức khó chịu vô cùng.

- Ta chém!

Huyết kỵ tướng Ca Đức cầm trường kiếm đỏ như máu xông lên.

- Ai cũng không được dành phần của ta! Thằng nào dành phần của ta ta chém luôn!

Huyết kỵ tướng Ca Đức thu trường kiếm trong tay lại. Sau đó ngẩng đầu hít sâu một hơi.

Ca Đức, là Hỏa thần tân nhiệm. Mà thần với con người khác nhau lớn nhắt chính là cái gì? Đó là lĩnh vực!

Nắm giữ lĩnh vực, đại biểu cho việc có thể nắm giữ được một loại pháp tắc trong thiên địa này!

- lĩnh vực, liệt hỏa phần thiêu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!