Chương 394: Chẳng lẽ ta không thể đánh các ngươi sao?

Dưới lực ném của Ca Đức. cái đầu của vị vua Yêu Đức Hoa này bay tầm bốn ngàn mã bộ.

- sau đó rớt cái bịch xuống mặt đất trước mặt các viện binh.

Làm cho mọi người khâm phục là cái đầu bay bốn ngàn mã bộ rớt xuống đất nhưng lại không sứt mẻ gì. Xem ra lực khống chế của Ca Đức lại tăng lên không ít.

Đầu dừng trước mặt nguyên soái Khăn Đức Nhĩ lăn lóc cóc vài cái. Cuối cùng đầu hướng thăng nhìn vị Nguyên soái này.

- Trời. Hoa bệ hạ!

Nguyên soái Khăn Đức Nhĩ chỉ cảm thấy trước mặt tối sầm lại. là bệ hạ. là đầu Yêu Đức Hoa.

Yêu Đức Hoa chết không nhăm mắt. hai mắt nhìn thẳng vị nguyên soái Khăn Đức Nhĩ. tựa hồ muốn kể rõ kiếp nạn trong thành Nạp Tư.

- Hách Lạp thần!! Đây là chuyện gì! Ai tới nói cho ta biết, đây là chuyện gì!! Thần ơi. người nào hủy thành Nạp Tư của chúng ta, là kẻ nào!

Nguyên soái Khăn Đức Nhĩ ngẩng đầu nhìn trời giận dữ hét.

- Là, là, là thú nhân. Thưa Khăn Đức Nhĩ đại soái.

Trên bầu trời, một không quân hạ xuống trước mặt nguyên soái Khăn Đức Nhĩ. khuôn mặt khổ sở bẩm báo.

- Thú nhân? Bậy bạ. thúi lắm! Thú nhân sao có khả năng lợi hại như vậy? Ngươi mở to ánh mắt của ngươi mà nhìn cho rõ ràng; thành Nạp Tư chúng ta là bị san bằng, bị san bằng nghe chưa! Quân đội Thú nhân có thể đạt đến trình độ này sao?

Nguyên soái Khăn Đức Nhĩ kích động dùng một tay chụp cổ áo lính không quân ra khỏi thú cưỡi của hắn ném đi. giận dữ hét.

- Không

- đại soái, thật sự là thú nhân. Thật sự là thú nhân. Tất cả các huynh đệ đều thấy rõ ràng.

Vị lính kia bị ném bay xuống đất vẫn đứng dậy nức nở khóc mà nói. Chính hắn cũng không tin nhưng đây là sự thật. Thật không cần thử vàng. Chẳng thà hắn buông tha sự thật này cũng không dám tin.

- Mẹ nó, mẹ nó. Ta không tin, ta không tin thú nhân có thể đột nhiên xuất hiện trong thành Nạp Tư chúng ta, hơn nưa chỉ trong thời gian ngắn có thể san bằng thành!

Nguyên soái Khăn Đức Nhĩ gào lên:

- Người đâu, cùng một đội tinh nhuệ nhất, lấy tốc độ nhanh nhất cùng Ta đi lên trước xem! Ta muốn chính mắt xem, ta không tin!

Phẫn nộ. bi thương cùng với tuyệt vọng tràn ngập trong đầu nguyên soái Khăn Đức Nhĩ. đầu óc bình tĩnh rốt cuộc cũng không bình tĩnh nổi.

Điên cuồng mang theo quân tinh nhuệ nhất, hắn không thiết sống chạy lại đoạn tường & thành còn sót.

Đám lính phía sau nguyên soái Khăn Đức Nhĩ không chút do dự chạy theo sau.

Tất cả viện quân còn lại ngỡ ngàng, sau đó cũng chậm rãi đuổi theo.

Nguyên soái Khăn Đức Nhĩ mang quân thân vệ tinh nhuệ nhất chạy một mạch như điên. Rất nhanh tới chỗ tường thành còn sót lại.

Lúc vừa tới gần Cao Lôi Hoa thì vị nguyên soái này từ phẫn nộ dần dần chuyên sang kinh ngạc. ơ phía sau Cao Lôi Hoa là một hàng cự nhân. Xa nhìn không rõ nhưng khi lại gần, những cự nhân này khiến vị nguyên soái Khăn Đức Nhĩ này cảm thấy áp lực cực điểm. Thậm chí làm cho nguyên soái Khăn Đức Nhĩ cảm giác khó thở. Ý nghĩa báo thù điên cuồng từ trong đầu vị nguyên soái Khăn Đức Nhĩ cũng không cánh mà bay luôn.

Hắn bình tĩnh nhìn Cao Lôi Hoa trên tường thành.

- Ngươi là thủ lĩnh viện quân sao?

Chờ nguyên soái Khăn Đức Nhĩ đến gần. Cao Lôi Hoa nhìn vị nam nhân trong áo giáp xám này hỏi.

- Gừ! Là ngươi sao? cỏ phải ngươi giết hại thành Nạp Tư Liên Minh Thương Nghiệp chúng ta?!

Nguyên soái Khăn Đức Nhĩ cấn chặt răng; hắn phẫn nộ nhìn chằm chằm Cao Lôi Hoa. Nếu độ phẫn nộ của hắn có thể đổi ngang với lương thực thì ít nhất đại lục có thể không bị chết đói trong sáu năm. Nhưng mà vị nguyên soái Khăn Đức Nguỵên không dám động thủ. Một loạt cự nhân làm cho hắn không dám động thủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!