Chương 393: Quét sạch, dọn sạch, đốt sạch

Viện quân tính ra đến cũng rất nhanh, thành Nạp Tư mới phát tín hiệu cầu cứu không bao lâu thì đã xuất hiện rồi. Xem ra cái tên Liên Mình Thương Nghiệp này đúng là có công tác mau lẹ như nghề nghiệp của mình.

- Bố Lỗ Tư, thu hoạch trong thành Nạp Tư như thế nào? Cao Lôi Hoa thuận miệng hỏi Bố Lỗ Tư.

- Quá tuyệt vời! Thưa đại nhân Cao Lôi Hoa. Ta tuyệt đôi không ngờ thành Nạp Tư tuy nhỏ nhưng kho vũ khí, kho tiền. kho sách vân vân là vân vân cỏ đầy đủ hết. Chúng ta chỉ dọn sơ qua mấy nhà cạnh hoàng cung cũng đủ xếp thành một núi nhỏ.

Bố Lỗ Tư nở nụ cười hiền hậu. hấn cũng không phải không thấy qua mấy thứ này. nhưng cả đời hấn cũng chưa từng xem nhiều thứ cùng lúc như vậy, lúc này nụ cười có hấn có phần ngốc nghếch:

- Đợi thủ hạ Độc Nhãn cự nhân của ngài dọn dẹp xong bên thần miếu. bảo đảm bên đó còn nhiều thử hon bên này nữa. Sau khi dọn xong bên thần miếu. lúc này chắc đại nhân Ca Đức đã xử lý xong hoàng cung của lão Yêu Đức Hoa rồi. Đợi lúc đó chủng ta sẽ tiện thể đi vào đó, ta đoán ở đó còn nhiều hơn những chỗ này cộng lại nưa...

- ừ. không sai.

Cao Lôi Hoa cười ha ha. không hô là thủ đô của Liên Mình Thương Nghiệp, lúc này đối với đế quốc Bi Mông thì đây đủng là một khoản không hề nhỏ chút nào. Thằng nhóc Nguyệt Sư mà nhìn thấy trong kho trống rỗng tự dưng tràn đầy vũ khí lương thực. tiền bạc chắc rất vui đây, đặc biệt là lương thực và vũ khí, đó là hai thứ mà đế quốc Bỉ Mông cần nhất bây giờ.

- Nhưng mà đại nhân Cao Lôi Hoa. chúng ta làm quyết liệt như vậy, chỉ sợ Liên Mình Thương Nghiệp chó cùng rứt giậu.

Bố Lỗ Tư có điểm lo lắng nói. Hấn lo lắng cũng không phải không có đạo lý, dù sao bọn họ không nói câu nào đã đi dọn sạch thành người ta. Loại chuyện này người thiên hạ chịu mới lạ. Bố Lỗ Tư cũng không cho rằng Liên Mình Thương Nghiệp là một quốc gia cam chịu.

- Ha ha. chó cùng rứt giậu là chắc cú.

Cao Lôi Hoa cười hắc hắc. có trách là quốc gia đó dám ra tay với hấn. trên thế giới này trữ hấn ra gi dám làm chuyện như thế này cơ chứ. Ngoại trữ cái lần hấn bị ném hai quả bom hạt nhân. lúc đó hấn vì quốc gia mà nhẫn nhịn rất nhiều.

- Nhưng dù bọn họ không nhịn được thì đã sao cơ chứ? Trên mặt Cao Lôi Hoa lộ ra sát khí:

- Nếu bọn họ thật sự nhịn không được mà nói lời chỉ trích, ta sê cho họ nuốt lời lại. Thậm chí không cho bọn họ có cơ hội mà nói luôn.

Bô Lô Tư cười. vỗ vỗ đâu. Có nhưng lời này của Cao Lôi Hoa, chỉ cần Cao Lôi Hoa còn tồn tại, hấn cũng không cần bận tâm làm gì.

- Đúng rồi. Bố Lỗ Tư. ngươi truyền lệnh xuống. Lần này một vạn chỉến sĩ đi với ngươi, ai lấy được bao nhiêu tiền bạc của cải gì thì thuộc về người đỏ. Bởi vì bọn họ đối mặt với cái chết, dũng cảm theo ta đến đây. cho dù bọn họ không cỏ làm gì nhiều. cũng coi như là phần thưởng cho bọn họ!

Cao Lôi Hoa nói. ngày hôm qua, Cao Lôi Hoa muốn đưa một ít chỉến sĩ thú nhân theo hấn tới thành Nạp Tư của Liên Mình Thương Nghiệp, phần lớn thú nhân khiếp đảm. Bọn họ đều nghĩ cùng đi với Cao Lôi Hoa đến thành Nạp Tư. Bảo đảm đi chịu chết, bọn họ làm không được.

Cái này cũng không trách các thú nhân được, dù sao Cao Lôi Hoa ở đế quốc Thú Nhân

cũng không có tiếng cho lắm. Hơn nữa do mấy lần trước Cao Lôi Hoa đến đế quốc Thú Nhân

chỉ một lúc rồi đi. cho nên đa số mọi người không biết đến Cao Lôi Hoa. dù họ biết cha của

bệ hạ Nguyệt Sư rất mạnh nhưng số người biết mặt mũi Cao Lôi Hoa rất ít

Đến cuối cùng, biết sức mạnh của Cao Lôi Hoa chỉ có Bố Lỗ Tư, hấn mang một vạn thủ nhân đi theo sau Cao Lôi Hoa. Một vạn thú nhân này đều đã có quyết tâm chịu chết khi đi theo Cao Lôi Hoa.

- Cảm tạ sự khăng khái của ngài! Đại nhân Cao Lôi Hoa. Bố Lỗ Tư cười nói.

Cao Lôi Hoa ngẫm lại rồi hỏi:

- Tìm được kho hàng dự trữ chỉến tranh của đối phương không? Đây mới là bữa chính. Ngươi cướp bên ngoài thành nhiều lắm chỉ là bữa ăn sáng khai vị thôi.

- Ha ha. cái này không cần ngài phải dặn! Mục tiêu đầu tiên của chủng ta là cái này. Hè hè. Lại nói tiếp. ngài không tường tượng nổi thành Nạp Tư này có bao nhiêu là lương thực đâu! Trời. bọn họ dự trữ lúa mạch với đậu đỗ ước chừng đến sáu vạn tấn! Còn một lượng lớn * lúa mì không đếm xuể! Chưa nói đến gia súc nữa đó! Nếu không phải đại nhân ngài tạo : thông đạo truyền tống chắc muốn mang hết đống đó đi. mất một năm là ít?

Nói đến mấy thứ này. Bố Lỗ Tư hưng phấn hoa chân múa tay vui sướng; có nhiều như § vậy, đảm bào nền kinh tế của đế quốc Bỉ Mông sẽ nhanh chóng ổn định phát triển:

-Chỉ cần nhìn thấy nhiều lương thực với vũ khí như vậy, có nằm mơ ta cũng cười quá!

- Ha ha. À... đúng rồi ....

Bỗng nhiên Cao Lôi Hoa nhớ tới một chuyện, hẳn chỉ chỉ may con Sư Thứ đang nằm sống dở chết dở trên đất nới với Bố Lỗ Tư:

- Trước thu giữ mấy con Sư Thứ này cho cẩn thận! Mấy thứ này cũng không bị chết nhiều quá đâu, lúc đầu ta đã dặn mấy gã cự nhân kia nhẹ tay rồi. Tuy nhìn nó sắp chết nhưng chỉ cần dưỡng thương mẩy ngày chắc khỏe lại thôi. Không biết đế quốc Bỉ Mông có thể tạo được một đội quân Sư Thứ như thế này không nhĩ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!