Chương 392: Cái này gọi là chỗ dựa

- Từ đâu đến đây thì phắn về đi?

Đại trụ trì mở to hai mắt nhìn về phía gã tóc bạc kiêu ngạo kia. Lúc này, tất cả những từ ngữ kiêu ngạo, ngông cuồng láo lếu... đều được lão cấp cho Cao Lôi Hoa! nên biết đó là thần tích do Hách Lạp thần ban xuống, thế mà hắn dám kêu phắn đi! Chẳng lẽ hắn kêu thần phắn đi sao? Trên thế giới còn có chuyện láo lếu như vậy sao, dám kêu thần phắn cơ đấy?

Cùng suy nghĩ như đại trụ trì chính là con dân thành Nạp Tư của Liên Minh Thương Nghiệp!

- Thần Hách Lạp vĩ đại, tên đó thật là ngu si không biết trời Cao Lôi Hoa đất dày, xin thần Hách Lạp vxi đại hãy thể hiện ra thần uy của mình trừng phạt cái tên láo lếu đó đi! Trụ trì giơ hai tay lên ca0, lên tiếng cầu nguyện.

Tất cả người dân Liên Minh Thương Nghiệp đều chăm chú nhìn Cao Lôi Hoa, bọn ho cùng đợi chờ, chờ thần vĩ đại Hách Lạp của họ sẽ hiện ra thần uy uy phong trừng trị tên chơi ngông này!

Nhưng , điều hy vọng thần phạt đó đã không xảy ra

Mà ngược lại, lúc Cao Lôi Hoa gầm lên một tiếng như vậy, những mũi kim thần lực trên bầu trời giống như bị thứ gì đó giữ chặt lấy, tất cả đều đứng yên lại, cách mặt đất thành Nạp Tư khoảng tầm một ngàn thước không hề phóng xuống nữa

Thậm chí, hình như có gì đó, đại trụ trì có thể thấy những mũi kim thần lực này có vẻ đang rất sợ hãi, hình như cảm giác này đến từ thần Hách Lạp vĩ đại.

Cảm giác thấy thần Hách Lạp biểu hiện có vẻ rất sợ gã tóc bạc đang đứng đó, nhất thời não vị trụ trì giống như những gã đầu đất ngớ ngẩn, thiếu chút nữa bị ngập nước! Lão quay cái đầu cứng đờ của mình nhìn Cao Lôi Hoa, gã đó là gì mà cả thần cũng cảm thấy sợ hãi cơ?

Nhìn những kim thần lực không hề biến mất, Cao Lôi Hoa có vẻ không vừa ý chút nào

- Không nghe ta nói gì sao?

Cao Lôi Hoa trừng mắt lên trời nói:

- Ta không muốn lặp lại lần thứ ba, còn không cút đi cho ta!

Những ánh kim trên trời run lên kịch liệt, có phẫn nộ, cũng có chút không cam lòng

Hào quang thần tích không ngừng lập lòe giống như biểu lộ nội tâm người thi triển thần tích đang bất an cũng giãy dụa không cam lòng

Ở trên thần giới xa xôi, trong lòng vị thần Thương Nghiệp

--Kim Chúc......... Hách lạp đang đấu tranh nội tâm không ngừng"lui hay không lui?"

Lui, mặt mũi cùng tôn nghiem sẽ mất là cái chắc. Nhất là khi đứng trước mặt đông đảo tín đồ đang bị kiếp nạn mà hắn lại chạy cúp đuôi. Chuyện như vậy, hắn không làm được

Không lùi đi. Nội thân uy của người đó đã khiến hắn run rẩy từ đầu đến gót chân rồi

Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan đó, Hách Lạp thần gãy đầu. Suy nghĩ một lúc. Cuối cùng, Hách Lạp thần hạ quyết định không lùi

Đầu tiên, là một gã thần, nội mặt mũi và tôn nghiêm đã không thể khiến hắn bỏ rơi tín đồ trong cảnh nước sôi lửa bỏng này rồi. Nếu hắn cúp đuôi mà chạy thì đảm bảo người trên thần giới sẽ cười hắn thúi mũi, hắn vĩnh viễn sẽ không ngóc đầu dậy được

Sau đó, cũng là một chuyện rất quan trọng. Đó là thần thể hắn đang ở trên thần giới, cách xa đại lục này đến tám ngàn chín vạn dặm là có. Hắn cũng không cho rằng vị thần tóc bạc không biết tên đó có thể tấn công trực tiếp từ đại lục lên trên thần giới này được! Tất nhiên hắn cũng không đảm bảo điều này. Coi như hắn đang tự mình an ủi bản thân đi

Nhờ sự tự ám thị bạn thân, tự mình an ủi, sợ hãi của hắn cũng giảm bớt đi nhiều............

- Tôn kính các hạ. Ta không biết đến tên thần vĩ đại của ngài, những ta có thể cảm giác được sức mạnh của ngài, ngài mạnh đến nỗi khiến ta phải cảm thấy mình thật hèn mọn

Giọng nói của Hách Lạp thần quanh quẩn trên bầu trời, tạo nên tiếng vang vọng. Không hổ là thâng Thương Nghiệp(Vị thần buôn bán), vừa mở miệng câu đầu đã không nặng không nhẹ nịnh hót Cao Lôi Hoa rồi.

Có điều trình độ nịnh hót này lão Cao Lôi Hoa có thể gạt nhẹ nhàng, bởi loại nịnh hót kin hkhủng gấp trăm ngàn lần lão Cao Lôi Hoa còn nghe qua nữa là. Trình độ cấp I lão Cao Lôi Hoa thật sự không dộng lòng chút nào

Nhưng nơi này là chỗ con dân ta. Ta có trách nhiệm bảo hộ bọn họ

Ngừng lại một chút, giọng nói của Hách Lạp thần bỗng trở nên chính nghĩa không thể chính nghĩa hơn nữa:

- Hơn nữa. Giờ là lúc ngài đang ở trên lạnh địa của ta. Về tình về lý ngài hẳn nên rút lui

- Nếu ngài cố ý phá hư lãnh địa của ta trên đại lục, ta dám hy sinh cả tính mạng của mình để ngăn cản hành động của ngài!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!