Chương 378: Đừng xem thường con ta, nó rất mạnh!

Đại Địa Chi Hùng vừa chết, tim Sâm Lâm Thụ Yêu muốn ngừng đập

Nhìn tà áo trắng nhiễm máu của Cao Lôi Hoa, ánh mắt hắn lộ ra ý sợ hãi. Sâm Lâm Thụ Yêu vốn là loài cây thành tinh tiến hóa mà thành, mà xưa nay, loài cây tinh rất nhát gan, thích ngụy trang bắt mồi, thích tránh ở những nơi rậm rạp để tấn công kẻ thù. Cho dù có muốn trở thành ma thú cường đại thì vẫn còn bản tính nhát gan. có thể nói y như con hổ có lá gan chuột nhắt vậy!

- Nói cho ta biết, chú em, chú chọn gì nào?

Cao Lôi Hoa mỉm cười hiền lành, từng bước nhẹ nhàng.

Nhưng, không ai cho rằng nụ cười kia đại biểu cho sự thân mật. Đặc biệt đối với Sâm Lâm Thụ Yêu đáng thương thì nụ cười của Cao Lôi Hoa chính là tiêu chuẩn của ác ma! Nụ cười của ác ma!

Saga ở ven đảo nhìn thấy cảnh này thì cậu cũng nở nụ cười, người cha luôn khiến người con của mình tự hào, Cao Lôi Hoa cũng vậy, Cao Lôi Hoa luôn khiến Saga tự hào về mình.

Mà đứng cạnh Saga, nữ cung thủ Lam Lị tròn mắt nhìn Cao Lôi Hoa. Nhìn Cao Lôi Hoa tràn đầy tư thế thiên hạ vô địch, nàng không tự chủ được nhớ lại lúc mới gặp Cao Lôi Hoa. Khi đó nàng, thực không biết tốt xấu bắn Cao Lôi Hoa mấy tên, còn đánh cho vài đạo lôi điện. Giờ cứ mỗi nhớ lại, Lam Lị nổi da gà.

- Người nào?

Đột nhiên , Saga xoay người ra đằng sau, đôi mắt đen nhìn thẳng một bóng người núp núp ở ven đảo. Nhìn thì có vẻ người này muốn lén rời khỏi hòn đảo này thì phải? Saga nhìn chằm chằm bóng người này, người đó hình như tầm hai mươi tuổi. Điệu bộ lén la lén lút, không có vẻ tốt đẹp gì cả.

- Y Tư Đặc?

Lúc này, nữ tiễn thủ Lam Lị cũng quay người, lúc nhìn người đó thì kinh ngạc kêu lên đầy vui mừng.

Gã thanh niên cũng thấy được Lam Lị. Lúc đầu thì hắn sửng sốt , ngay sau đó tròng mắt đảo liên tục, lập tức giả bộ bộ dánh vui vẻ:

-Lam Lị, ôi! Vĩ đại thần tại thượng, thật là cô sao. Trời ạ, cô không có việc gì thật tốt quá!

Nói xong, gã thanh niên là ra vẻ nước mắt lưng tròng, nhanh chóng đi tới chỗ ba người Saga.

- Đứng lại, không cần đi tới trước một bước nữa. Nếu không, ta khó có thể biết được kiếm của ta làm gì với ngươi đâu!

Saga lhông thả lỏng cảnh giác, nhìn chằm chằm gã thanh niên này, chỉ cần gã có một động tác gì khác, Saga không hề do dự rút kiếm chém luôn.

- Saga, hắn không phải là kẻ thù. Yên tâm đi.

Nữ cung thủ Lam Lị cười nói với Saga, sau đó xoay người vãy tay với gã thanh niên này.

- Lam Lị, ngươi có biết người này?

Con mắt màu đen của Saga vẫn không chớp, nhìn điệu bộ lén la lén lút, không có vẻ gì là người tốt

- Yên tâm đi, Saga. Ta cam đoan hắn không phải là người xấu.

Lam Lị nói với Saga:

- Hắn là Y Tư Đặc, hắn là bạn thời niên thiếu với ta. Mười hai thủ vệ Lôi thần điện bọn ta cừng lớn lên với nhau từ nhỏ đến giờ. Chỉ tiếc, giờ chỉ còn lại ta và ....... hắn

Nói tới đây, Lam Lị buồn thương, mười hai thần vệ thì đã hi sinh mười người, giờ cả thần điện chỉ còn lại hai thần vệ là nàng cùng Y Tư Đặc.

- Yên tâm đi, chú em. Không cần khẩn trương, ta là một trong các thủ vệ Lôi thần điện.

Khoa khoa cái tay, Y Tư Đặc ra hiệu mình vô lại.

- Y Tư Đặc.

Saga thầm nhắc lại cái tên này, thầm nghĩ trong lòng. Cái tên này nghe quen quen.

Đứng cạnh Saga, Bích Lệ Ti ghé sát tai, nói thầm:

- Khi nãy ở cửu điện, tên mà vị trưởng lão kia trước khi chết nói là cái tên này. Anh cần cẩn thận chú ý người này đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!