Sau khi Cao Lôi Hoa mở mắt ra thì phát hiện mình vẫn đang còn đứng trên thông đạo Già La. Lúc này , những tia hồ quang màu trắng yếu ớt như những đứa trẻ vây xung quanh giống như hắn là ba của chúng vậy. Những tia hồ quang này bập bềnh như nhảy múa !
- Quả nhiên, tất cả những chuyện khi nãy chỉ là một giấc mơ mà thôi !
Cao Lôi Hoa than nhẹ một tiếng. Thì ra những chuyện khi nãy chỉ là một giấc mơ mà mĩnh trải qua. Mà dẫn dắt mình vào giấc mơ này có lẽ là những tia hồ quang màu trắng này. Cao Lôi Hoa nhìn những tia hồ quang màu trắng đang nhảy múa xung quanh mình.
Không hiểu vì sao, mỗi khi nhìn thấy những tia hồ quang đó, Cao Lôi Hoa lại có cảm giác kỳ quái. Cao Lôi Hoa cảm giác được, vừa rồi, hình như những tia hồ quang màu trắng đó vừa giúp hắn ?! Chẳng lẽ những tia hồ quang này cố ý đưa hắn vào mộng cảnh rồi giúp hắn thoát ra để tăng thực lực của hắn lên sao ?
Đúng như Cao Lôi Hoa đoán, không một ai ngờ rằng, là kiếp cao nhất trong các loại thiên kiếp – Tâm ma kiếp lại chủ động giúp đỡ người khác. Và nhất là chủ động làm tăng thực lực người độ kiếp, giúp người độ kiếp thoát khỏi tâm ma của mình.
Thiên kiếp sao lại chủ động giúp người ta tăng cảnh giới cơ chứ ? Chẳng lẽ thiên kiếp cũng có trí tuệ sao ?
Về vấn đề này, các chư thần cũng từng thảo luận bàn cãi rất nhiều, nhưng không một ai dám chắc thiên kiếp cũng có trí tuệ như mình cả.
Trong thần giới cũng có thần đoán rằng thiên kiếp có trí tuệ của mình. Về điểm này chỉ có vị thần nào trải qua thiên kiếp mới có thể hiểu được, mỗi vị thần đều kể lại cảm giác lúc mình độ kiếp . Lúc đó, không phải cứ dùng sức lực hùng hậu trống đỡ là được, mà lúc đó, họ có cảm giác như mình đang cùng một cao thủ so chiêu thức với nhau, cứ như thiên kiếp có trí tuệ và muốn thử tài người vậy.
Mà lần này, thông qua việc Cao Lôi Hoa trải qua cũng chứng minh thiên kiếp có trí tuệ của mình. Chỉ không biết trình độ của thiên kiếp pháp triểu đến mức nào mà thôi. Nhưng chắc chắn là nó cũng có lối suy nghĩ riêng của mình.
Về phần vì sao thâm ma kiếp lại giúp Cao Lôi Hoa thì có thể xem tâm ma kiếp là do băng lôi kiếp trong cơ thể Cao Lôi Hoa tiến hóa mà thành , cho nên có chút thân cận với Cao Lôi Hoa thôi. Dù sao băng lôi kiếp bị Cao Lôi Hoa nén thành pin trong người cũng đâu phải thời gian ngắn, lây nhiễm một chút chân khí cũng lên….
- Hả ?!
Cao Lôi Hoa mở mắt, sau đó nhìn lên con đường phía trước mà nở nụ cười.
Mà bên kia , Quang Minh thần s cùng Sinh Mệnh mẫu thần nhìn Cao Lôi Hoa cười trên màn hình có cảm giác Cao Lôi Hoa đang mỉm cười chào cả hai.
- A? Hắn phát hiên chúng ta ?
Quang Minh thần s nhìn thấy có vẻ như Cao Lôi Hoa đang chào hai người lên có phần kinh ngạc nói.
- Có lẽ phát hiện ra, cũng có thê là ngẫu nhiên mà thôi.
Ở một bên, Sinh Mệnh nữ thần nghiêm trang nói, nhưng lời của nàng, tựa hồ không có ý nghĩa gì cả, nói cũng như không…
- Hà , tốt lắm.
Cao Lôi Hoa nói nhỏ, sau đó phất tay những tia hồ quang màu trắng đang vui vẻ nhảy múa quanh mình.
- Ba, chúng ta đi ra ngoài đi ?
Mộng Ti lắc lắc cánh tay của Cao Lôi Hoa, nhìn Cao Lôi Hoa nói.
- Ừ.
Cao Lôi Hoa gật đầu, bây giờ hắn vẫn còn đang nhớ lại những hình ảnh trong giấc mơ của mình.
Vừa nghĩ đến những cảnh trong giấc mơ, Cao Lôi Hoa vừa ôm Mộng Ti lẳng lặng trên thông đạo Già La.
Ngừng lại chốc lát, đột nhiên Cao Lôi Hoa không bay tới nữa.
- Không gian, cắt.
Cao Lôi Hoa thản nhiên nói ra ba chữ.
Đúng lúc này, đột nhiên một cái thông đạo màu đen bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Cao Lôi Hoa và tiểu Mộng Ti. Cái thông đạo nhỏ màu đen này cứ như một hố đen sâu không thấy đáy.
- Ha ha .
Cao Lôi Hoa cười ha ha. Thẳng chân dạo bước trên thông đạo màu đen này…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!